PDA

Xem bản đầy đủ : [Cổ đại][Trường thiên] Phất Tụ Hồng Trang - Nam Mệnh Vũ



ruacondl613
08-30-17, 01:42 PM
https://em.wattpad.com/22604ff75d6f1a2b422e5ee0d2bd820adadb2057/687474703a2f2f322e62702e626c6f6773706f742e636f6d2f 2d576f534c4c7164306957632f56536461497039776655492f 414141414141414142434d2f424a664d74754a49716c632f73 313630302f706861742d74752d686f6e672d7472616e672d32 2e6a7067?s=fit&h=360&w=720&q=80

+Trầm Tuyệt Tâm: Trầm Tuyệt Tâm sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng lại trọng nam khinh nữ bên cạnh đó các người họ hàng lại có ham muốn của cải. Vì vậy mẫu thân nói dối rằng mình sanh ra là một nam hài. Từ đó giới tính của nàng liền trở thành bí mật không thể nói ra.

Không bao lâu nàng liền yêu người thanh mai trúc mã với nàng, đương nhiên người nọ chỉ có thể ở trong mộng mà xuất hiện, nó cũng có liên quan đến sự thành công của nàng nhưng lại bị dẫn dắt bởi mấy người.

+ Tô Vãn Ngưng: Là thiên kim của Tri phủ đại nhân, vì củng cố vị thế của gia đình nên chấp nhận cho con gả vào Trầm Gia

+ Oản Nương: người phụ nữ đoan trang, khi chồng qua đời, một mình cam chịu, phải tự chăm lo của tiểu hài tử của mình.

+ Sơ Tình – Sở Khanh: đắm mình trong chốn lầu xanh nhưng tấm lòng lại trong trắng, ôn nhu, một lòng một dạ vì người mình yêu.

+ Thường Mị Nhân: chủ nhân của Hồng Tụ Hiên, thân thế bí ẩn mà lại có mị lực kì lạ...

ruacondl613
08-30-17, 01:54 PM
CHƯƠNG 1: Mở đầu

Tô châu.

Thượng nguyên tiết, đêm.

Ở Trầm phủ.

Không khí vui mừng tràn ngập khắp Tô Châu, đèn lồng treo thật cao thẳng đến hai đầu đại môn theo gió chuyển động lắc lư, tiếng pháo "đùng, đùng..." rung động vang lên.

Mấy tiểu đồng ở trên đường xoay quanh la lên, chơi đùa thật vui vẻ nhưng lại làm ồn đến Trầm phủ. Chỉ trong chốc lát liền có gia đinh vội vã từ trong phủ đi ra, cấp cho mấy tiểu đồng mỗi một người mấy viên kẹo đường. Chủ yếu là để bọn chúng đến nơi khác chơi đùa, chớ kinh động đến mọi người trong phủ.

Trong lúc đó vài người nha hoàn cứ ra rồi lại vào Bắc viện, đó chính là gian phòng của Trầm phu nhân. Mỗi khi đi ra trong tay không phải là bưng một chậu đầy máu thì chính là cầm mảnh vải còn dính vết máu.

Trải qua nửa canh giờ bận rộn, thẳng đến khi bưng chậu nước nóng ra nhưng đã không còn thấy vết máu nữa thì các nha hoàn mới được coi như giải thoát. Tất cả đều ngồi ở hành lang nghỉ ngơi một lát.

Khi có tiếng khóc của trẻ con nỉ non từ phòng ngủ truyền đến, Trầm lão gia trong lòng liền vui vẻ, muốn vào nhìn một cái, chỉ để nhìn xem là nam hài hay nữ hài. Đợi hắn đi tới cửa, lại bị bật lại vì có người từ trong phòng đi ra, nhìn trông thì người đó thua hắn tầm mười tuổi - Trầm quản gia. Trầm quản gia ngăn cản.

"Lão gia nên rời xa phòng ngủ, nữ nhân sinh nở trong phòng xui nặng, bây giờ cũng là vừa Tết Nguyên Tiêu, ngài như thế nào cũng phải đợi đến mai mới có thể đi vào để thăm phu nhân cùng tiểu thiếu gia".

"Tiểu thiếu gia"

Nói như vậy, phu nhân sinh cho ta một nam hài?.

Nghe vậy, Trầm lão gia không khỏi mừng rỡ, lại nhân hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, hắn đơn giản là ban cho bọn nha hoàn vì phu nhân sinh nở mà bận rộn mỗi người hai mươi lượng bạc. Sau đó, quay qua Trầm quản gia đưa cho lão hai trăm lượng ngân phiếu nói.

"Như thế này, ngươi đưa số ngân phiếu này cho Đoạn Thẩm, vất vả nàng vì phu nhân tiếp sinh. Về sau thiếu gia còn phải phiền toái nàng chiếu cố nhiều!".

Hôm nay Trầm gia vui mừng vì có con nối dòng, ta đây phải đi an bài hỷ yến.

"Ah? Ta nhớ rõ Tô đại nhân sáng nay vừa mừng thiên kim thứ ba? Tô đại nhân cùng Trầm gia luôn luôn giao hảo, lần này phu nhân sinh cho Trầm gia ta một cái nam hài, chẳng liền vừa khớp với thiên kim thứ ba của Tô đại nhân. Ngày khác Trầm gia ta ở Tô Châu cũng có thể tốt đẹp hơn nhiều".

"Lão gia nói rất đúng, vậy ta đây trước đem ngân phiếu đưa giao cho Đoạn Thẩm trước".

Cầm lấy ngân phiếu, Trầm quản gia nhỏ giọng mở cửa ra, sau đó cẩn thận đóng kỹ lại, dường như rất sợ bên ngoài đột nhiên có người tiến đến rồi phát hiện ra cái gì đó.

Hắn rón rén đi tới bên giường, giao ngân phiếu cho Đoạn Thẩm. không đợi hắn mở miệng, người trên giường giọng nói có chút suy yếu, hỏi "Lão gia như thế nào đi trở về?".

"Phu nhân, lão gia vừa nghe nói phu nhân vì lão gia sinh ra một nam hài, thì liền đi chuẩn bị hỷ yến cho ngày mai. Lão gia còn nói, muốn cho thiếu gia cùng Thiên kim thứ ba nhà Tô đại nhân đính hôn, nhượng hai nhà kết thành thông gia".

Trầm quản gia cúi đầu liếc nhìn chiếc tã lót dặm của trẻ mới sinh, cuối cùng do dự mà mở miệng "Phu nhân, ngài..."

Trầm phu nhân kỳ thật thông minh hơn người, chỉ là nhìn Trầm quản gia muốn nói lại thôi, liền đoán được vấn đề mà hắn muốn hỏi. Khẽ than lắc đầu, Trầm phu nhân ý bảo Đoạn Thẩm đỡ bà ngồi dậy, ôm lấy đứa trẻ mới sinh vẫn còn dính vết máu nói.

"Các ngươi đi theo bên người lão gia lâu như vậy, mà không biết lão gia trọng nam khinh nữ hay sao?"

"Ta không muốn lão gia nay chỉ vì ta sinh ra một nữ nhi mà lập thiếp, cũng không muốn hài tử này sau khi lớn lên cùng ta giống như nhau, phải gả cho phu gia, quá khổ... KHÔNG THỂ ĐƯỢC".

"Phu nhân đối với lão gia... Thế nhưng nhưng là còn oán ý?"

Đoạn Thẩm và Trầm quản gia đều là từ nhỏ nhìn Trầm phu nhân lớn lên. Những gì xảy ra giữa hai người họ, hai người có lẽ biết rõ ràng nhất.

Trầm gia, gia tài nghìn vạn lần, nhưng ban đầu Trầm lão gia là người có gia thế, thăng chức rất nhanh. Trầm phu nhân từ nhỏ tính tình cao ngạo, trong nhà cũng là làm ăn buôn bán, liền muốn nhận thay sản nghiệp của phụ thân để cho chúng ngày càng phát triển.

Tiếc rằng phụ thân của Trầm phu nhân cũng đồng dạng là trọng nam khinh nữ. Vì vậy không có để cho Trầm phu nhân quản lý, càng vì nàng mà chiêu tới của một nữ nhân tế, chủ yếu là giúp hắn tiếp quản toàn bộ.

Tuy nói Trầm lão gia là một người sinh ý kỳ tài, nhưng hắn cuối cùng cũng đoạt lấy tất cả từ Trầm phu nhân.

Cũng vì điểm ấy, Trầm phu nhân vẫn luôn oán trách phụ thân nàng, còn Trầm lão gia. Hôm nay nàng làm như thế chẳng qua là do Trầm lão gia trọng nam kinh nữ đi?

"Oán, Làm sao không oán? Nhưng oán thì phải làm thế nào đây? Lão gia đối đãi ta không tệ, ta cũng không thể để hắn làm ra như vậy. Hôm nay ta có hài tử này, ta lại thật không muốn nàng giống như ta như thế. Ta nghĩ, nếu như nàng đến thành niên, lão gia chắc chắn lão gia sẽ giao toàn bộ gia nghiệp này cho nàng quản lý. Nếu được như thế coi như hoàn thành được sự tiếc nuối năm đó của ta".

"Phu nhân, nàng cuối cùng cũng là một nữ nhi, người coi nàng như một nam hài, chẳng phải là... Hủy nàng hay sao?"

Đoạn Thẩm nhìn đứa trẻ mới sinh ngủ say "Mới có một hài tử, liền muốn nàng mất chân chính tính? Sau này, nếu có ngưỡng mộ ai ở trong lòng, đây chẳng phải là..."

Haizz, phu nhân làm như vậy, đối với hài tử này thực sự là bất công....

"Hủy nàng...? Muốn trách, cũng chỉ có thể trách vì nàng là hài tử của ta. Tương lai, Trầm gia gia nghiệp này còn phải dựa vào nàng mà phát triển, Tô Châu đại hộ là không đủ! Ta phải đưa đứa nhỏ này đem gia nghiệp Trầm gia phát triển mở rộng ra cả nước mới được."

Trầm phu nhân nhìn đứa trẻ, than thiếc nói "Ta cũng hủy đứa nhỏ này vì nhân duyên, nhân duyên do trời đã định trước, cũng không phải là ta có khả năng hủy diệt, ta đối với nàng mà nói, không dậy nổi nàng làm sao có thể để cho nàng thừa kế sản nghiệp Trầm gia."

"Tình! Bất quá là tâm tư mang tới nghiệp trái, ta không muốn hài tử này vì tình mà khốn khổ, nghĩ đến lão gia cũng không có đặt tên cho nàng , vậy liền do ta đặt đi".

Ân...."Trầm Tuyệt Tâm, Tâm nhi đi"

ruacondl613
09-01-17, 01:10 PM
CHƯƠNG 2:Lấy chồng

**Hidden Content: Check the thread to see hidden data.**

ruacondl613
09-01-17, 01:13 PM
CHƯƠNG 3: Vết thương cũ



Khẽ gọi bằng âm thanh dịu dàng mà ôn nhu, mang cái ác mộng và nỗi khổ của Trầm Tuyệt Tâm hạ thấp dần.

Trầm Tuyệt Tâm mở mắt ra, liền nhìn thấy người trước mặt cùng "Bản lão ma" đang đứng bên cạnh, kêu một tiếng.

"Nương...".

Bên giường mỹ phụ lại nhượng ánh mắt của nàng vì thế nàng trở nên mất tự nhiên, nàng che lại vạt áo đang mở rộng của mình mà hở ra nội sam, nghĩ đến là nàng đang muốn bỏ đi bầu rượu đêm qua mang về phòng lại phát hiện nó đã sớm bị mỹ phụ bên người cầm lấy trong tay.

Không nên thấy được bộ dáng hiện tại của Trầm Tuyệt Tâm, mỹ phụ vô pháp mà lắc đầu thở dài, nói.

"Bảo lão ma" tạm thời lui ra đi...

Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn hai người, mỹ phụ nửa quỳ trên giường thay Trầm tuyệt Tâm chỉnh lại đầu tóc, cưng chiều nói "Tâm nhi, không phải đã nói là con không nên uống rượu sao? Chớ quên, con là nữ nhi, nữ nhi mà uống rượu say thì còn ra thể thống gì nữa! Huống chi thân thể con vốn là hàn hư, mấy ngày trước khám đại phu mới vừa dặn dò xong, giờ liền uống rượu?..."

"Tâm nhi!".

Nghe vậy, ánh mắt của Trầm Tuyệt Tâm lại mơ màng, khuôn mặt gầy gò mất tinh thần. Nàng thần giác cười, đôi mắt hào hoa hơi có ai oán nhìn mỹ phụ, nói.

"Nương nhất định nhớ kỹ ta là nữ nhi, nhiều năm như vậy trong phủ trên dưới đều coi con như thiếu gia, biết bí mật này chỉ có mẫu thân cùng vú nuôi, ngay cả cha đều bị lừa gạt, nữ nhi nếu có không có năng lực đó thì như thế nào?".

"Tâm nhi, là đang trách nương là quái mẫu thân sao?".

Mỹ phụ hơi liếc miếng ngọc bội, miếng ngọc bội này từ lâu đã vỡ thành bốn mảnh mà hôm nay có thể chỉnh hợp lại quả thật đã là không tệ.

Tựa như bị điểm trúng tâm sự, Trầm Tuyệt Tâm ở trên giường bộ dáng tươi cười đã không còn nữa. Nàng đem ống tay áo rối ren phất xuống, lấy áo bông miên sam khoác lên người, biểu tình trên mặt là tưởng niệm là bi thương cũng là hối oán. Chỉ là khi nàng xoay người một lần nữa đáy mắt ướt át kịp thời thối lui.

Trầm phu nhân tiếp tục nói "Ta như thế nào là quái mẫu thân? Tên của con là do ta đặt, con có tất cả như bây giờ đều nhờ vào ta, ngay cả mạng của con đều là do mẫu thân ta cho con? Vậy ta có cái gì là quái mẫu thân đâu?"

Ngoài miệng Trầm Tuyệt Tâm nói không trách nhưng trong lòng sớm đã sinh khúc mắc. Cứ một năm trôi qua thì đau đớn ngày càng tăng lên mà không có cách nào làm cho nó phai tàn.

Còn nhớ lúc đó ngọc bội là do lúc bị buông tay rũ xuống mà vỡ, cũng như trong lòng mình lúc đó vậy, tất cả liền đã chết.

Nàng hận nàng oán, hôm nay càng nhiều hơn chính là hối hận.

"Vì sao ngày đó nàng không có dùng hết tất cả biện pháp mạnh mẽ đem Nếu Tuyết tỷ mang đi?".

Các nàng vốn nên như vậy đã từng đồng ý cùng người sống đến già, hôm nay lại âm dương cách biệt, mà nàng thậm chí chỉ có thể lén lút vì Nếu Tuyết tỷ xây một ngôi mộ và đào cái hố để chôn quần áo và di vật của Nếu Tuyết tỷ.

"Chẳng lẽ tất cả thật sự đã chấm dứt rồi sao!".

Nghĩ đến, 'Tất cả sự đau buồn ấy đều là do mẫu thân nàng ban cho, tất cả sự oán hận lại là năm ấy vì nàng không tranh vị trí Trạng Nguyên, để cho hắn(*) làm quan mấy ngày ở kinh thành liền ăn tiền hối lộ trái pháp luật, liên lụy phu nhân cùng tội mà bị xử tử'.

(*) chỉ tân lang của Nếu Tuyết.

Hận người đã mất đi lại cũng oán người nuôi nấng nàng. Dần dần oán và hận đều hóa thành ác mộng bám vào trên người của Trầm Tuyệt Tâm, để cho nàng phải đau khổ kéo dài cho tới nay, sự oán hận này chỉ có tăng vô giảm(*)

(*) chỉ có tăng nhưng không có giảm.

Trầm phu nhân thấy vậy liền đau lòng nói.

"Tâm nhi con cuối cùng cũng là thân nữ nhi, nương sở dĩ yếu con ra vẻ nam tử, là vì thầm nghĩ cho con khỏi giống như nương phải trải qua bao khổ sở và bất công như thế. Nương biết con đối với Nếu Tuyết vẫn còn tình cảm tỷ muội sâu đậm nhưng nữ tử cùng nam tử cuối cùng vẫn là bất đồng, nương không thể nhìn con tiếp tục như thế. Cái chết của Nếu Tuyết cũng là ngoài ý muốn, chẳng trách được người khác".

"Ta thân là song thân của nàng, cũng phải hướng tới điều tốt đẹp nhất cho nàng , cũng là hướng tới điều tốt đẹp nhất cho con. Hắn vì muốn đi đường tắt, một bước lên mây cho nên hại chính gia đình mình".

Mỹ phụ đứng bên cạnh giường nói tiếp "Tâm nhi Nếu Tuyết cũng đã mất, con cũng không còn là tiểu hài tử nữa phải biết suy nghĩ. Lão gia đã bắt đầu muốn đem một phần sản nghiệp giao cho con trông giữ. Như vậy, con liền giao cả trái tim mình chăm lo để phát triển sản nghiệp của Trầm gia ta trên phương diện làm ăn này đi..."

"Tâm nhi con chớ quên nếu trong mắt lão gia con không phải là nam tử không phải là thiếu gia của Trầm gia thì hiện tại con đã sớm trở thành thê tử của người khác 'Tam tòng tứ đức, phụ xướng phụ tùy' ".

Trầm Tuyệt Tâm nhìn gương đồng trước mặt mơ hồ nhưng lặng yên không nói gì, bên tai vẫn là thanh âm yêu thương của mẫu thân. Nội dung dường như không ảnh hưởng tới sự ôn hòa trong tiếng nói của bà. Tuy Trầm Tuyệt Tâm không được coi là tuấn mỹ nhưng lại là một thuần túy phú gia công tử.

"Mẫu thân nói đúng, không phải đã nói rồi sao? Con đạt được những thứ này đều là do mẫu thân ban tặng, ngay cả tên cũng vậy, tất cả đều phải nhờ vào mẫu thân a!"

Trầm Tuyệt Tâm tự mình rửa mặt rồi trở lại bên giường cầm miếng ngọc bội kia thu vào trong tay áo. Hai mắt nàng nhìn mỹ phụ và khóe môi lộ ra nụ cười yếu ớt.

"Bất quá, nương cũng đừng quên con là thiếu gia của Trầm gia, trong mắt lão gia con chính là nam tử, vậy thì con có thể thú nhân" (*).

"Con là nữ nhi, là nương người một tay thúc đẩy bí mật này. Nếu là nương muốn đưa bí mật này ra ngoài con cũng không để ý việc phải trở thành thê thiếp của người khác. Nhưng nương muốn con tiếp nhận sản nghiệp của Trầm gia, lại muốn con phải theo tâm tư của một người nữ nhi mà phải tự cấm cứ nhân duyên của chính mình, không phải là thật bất công đối với con sao? Mẫu thân luôn luôn nhắc nhở dạy bảo con, mỗi người đều có tự do. Nếu vậy con thà buông bỏ mọi thứ còn hơn!"

(*) lấy vợ

Hai tay của nàng nhẹ nhàng mở then cửa, ánh mắt dường như lướt qua đến vô tận vượt qua đến lòng người.

"Con không muốn gạt mẫu thân, Nếu Tuyết tỷ cùng con không phải là tỷ muội quan ái. Con yêu nàng, chính là yêu thương nàng thật lòng, tuy là thiên lý bất dung, nhưng con chỉ yêu chứ không tiếc".

"Tâm nhi con như thế nào lại như vậy...? Tự nhiên từ sau khi Nếu Tuyết ra đi, con liền thay đổi rất nhiều, con chớ nên như vậy..."

Trầm Tuyệt Tâm biết nàng muốn nói cái gì, đơn giản là cắt đứt ngôn từ của nàng.

"Nương...".

Nàng than thở "Từ ngày nàng ấy thành thân lòng con liền cũng đã chết. Mà nay con cùng Nếu Tuyết tỷ âm dương cách biệt. Nếu là giống như trước đây có gì khác nhau sao? Cha cùng nương muốn con phát triển sản nghiệp của Trầm gia, còn con thì sao, con chỉ muốn sống tiêu dao tự tại, không cần vì lời nói của kẻ khác mà thay đổi bản thân mình".

Cửa phòng mở ra, ở trong đáy mắt Trầm Tuyệt tâm mỉm cười khuôn mặt thảnh thơi, nhân đó nàng cài chặt then cửa để tâm tình không bị bại lộ. Nàng cất bước ra khỏi cửa, đến chỗ thềm đá ngừng lại một chút.

Sau đó cất tiếng gọi "Trầm Từ" ở triêu trắc phòng. Lập tức có một thiếu niên áo xanh chạy thẳng tới. Người nọ chính là nha hoàn luôn đi theo bên người Trầm Tuyệt Tâm.

Vị thiếu niên kia mững rỡ đi ra, ngũ quan trong lúc đó dần hiển ra nhìn có vẻ còn non nớt. Tóc của hắn dùng dây buộc toàn bộ lên, con sót lại một đoạn bố khi chạy cứ lung tung lắc lư đáp

"Thiếu gia...".

Bị gọi là "Trầm Từ" là một thiếu niên đang ôm trong ngực một chậu hoa, đặt xuống thềm nói.

"Hoa tượng thuyết này vốn là không có kết thành hoa thì làm sao nuôi trồng để cho ra một đóa hoa diễm sắc được?" Hắn thực chất nói.

"Đúng là không có kết hoa sao?"

Trầm Tuyệt Tâm than thở, hoa này đúng là ta cùng Nếu tuyết tỷ ở ngoại ô nhìn thấy, hai người cùng hẹn nhau thưởng thức hoa của nó.

Khi đó Nếu tuyết tỷ vẫn còn ở đây, đơn giản mà nói mỗi thời gian trong quá khứ đều là có Nếu tuyết tỷ ở bên. Bất đắc dĩ nhân và hoa là như nhau luôn luôn mặc cho số phận định đoạt.

"Vô hoa chi hoa, lại làm sao là hoa đâu?"

Nàng phất tay "Mà thôi, ngươi liền đem nó đắt ở hậu viện, mỗi ngày nhớ tưới nước cho nó. Nếu vẫn không ra hoa thì liền bỏ đi".

"Tâm nhi!"

Mỹ phụ ở bên trong phòng tự nhiên nghe thấy được cuộc đối thoại của hai người, nàng từ bên trong chậm rãi bước ra.

"Con đã có thời gian rảnh vậy hãy cùng ta dùng một chút điểm tâm, hôm nay con cũng không có chuyện gì làm liền cùng ta dùng điểm tâm sớm một chút thì có làm sao?

"Nhưng thật ra không cần, điểm tâm Tâm nhi đã nhờ nha hoàn chuẩn bị xong!" Nói xong Trầm Tuyệt Tâm nói với Trầm Từ.

"Trầm Từ, chúng ta đi thôi".

"Ah, thiếu gia vẫn còn là giống như trước kia sao?"

Trầm Từ đi sát phía sau thỉnh thoảng lại liếc nhìn lại phía sau, thấy phu nhân vẫn còn đứng đây liền hỏi.

"Thiếu gia phu nhân còn đứng ở ngoài phòng, chúng ta đi như vậy liệu có sao không? Ngài thật sự đem đậu hũ hoa trong phủ để dùng điểm tâm sao? Tuy nó cũng tốt, nhưng cũng không đủ để no bụng đâu"

"Ngươi không phải đã quên đấy chứ!"

Trầm Tuyệt Tâm là đối đầu với Trầm phu nhân không chịu tuân theo, hai mắt nàng hơi nheo lại, tự do trong chốc lát quả thật biến nàng như thành một người khác vậy, khuôn mặt không hề gợn sóng.

"Đi, hôm nay đi có chút trễ, cũng không biết đậu hũ hoa đã bán xong chưa?".