PDA

Xem bản đầy đủ : [Xuyên không][Trường thiên] Trường sử Đại Nhân, Vất Vả Rồi! - Phong Đích Huyền Ca



Binhthuong56
12-27-14, 02:22 AM
Trường sử Đại Nhân, Vất Vả Rồi!






http://i61.tinypic.com/jj8awo.jpg



Tên gốc: 长史大人, 辛苦了!

Tác giả: Phong Đích Huyền Ca (炫浪社区)

Thể loại: bách hợp, cổ đại, xuyên không, lịch sử vô căn cứ, cải trang, thanh thủy văn,cung đình HE.

Couple: Hàn Tô, Ấu Nguyệt.

Nhân vật phụ: Đông Dương công chúa, Vĩnh Thuần công chúa, Long Dụ công chúa, Chu Lục, các hoàng thân quốc thích.

Tình trạng bản gốc: 84,735,840 chữ (Hoàn)

Tình trạng bản edit: đang thực hiện (chậm hơn rùa bò)
Translator: QT, Vietphrase, google =))

Editor: Esley

Văn án:


Đây là một câu chuyện của một tiểu tiến sĩ luôn thầm nghĩ "chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn, không muốn làm quan," thần xui quỷ khiến phải vào làm Trường Sử ở phủ công chúa, mà không thể không không phấn đấu.



(Bản Raw và QT (http://adf.ly/246619/http://www.mediafire.com/download/6c6b22b91ll2868/tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_s%E1%BB%AD_%C4%91%E1%BA%A1i_nh %C3%A2n_%EF%BC%8C_t%C3%A2n_kh%E1%BB%95_li%E1%BB%85 u_%EF%BC%81__huy%E1%BB%85n_l%C3%A3ng_x%C3%A3_khu.r ar))

Đôi lời của Editor:
Đây là lần đầu tiên em edit, lại còn là cổ đại văn http://r12.imgfast.net/users/1213/26/66/16/smiles/1849356793.gif nên có gì sai mong các huynh đệ tỷ muội chữa dùm em http://r12.imgfast.net/users/1213/26/66/16/smiles/263683833.gif



---------------
Mình xin phép chuyển bộ này qua 4rum mới giúp bạn EsleyTr nhé http://r12.imgfast.net/users/1213/26/66/16/smiles/3223571647.gif

Binhthuong56
12-27-14, 02:27 AM
[1] Tiểu Thư Sinh Xuyên Không

Tháng giêng năm Tân Dậu, Kinh Đô vừa hoan hỉ [vui mừng] trải qua tết âm lịch, tiết nguyên tiêu náo nhiệt. Lúc này, trên đường vẫn còn lưu lại không khí tưng bừng cũng bởi vì, ba năm một lần khoa cử lại sắp bắt đầu.

Các khách điếm lúc nào cũng đầy khách trọ, phòng trọ ở kinh thành sớm đã không còn phòng trống, nhất thời Kinh Đô trở nên vô cùng náo nhiệt. Khoa cử chỉ tổ chức ba năm một lần, thương nhân có thể thừa dịp tăng giá, liền hiểu được người người ở Kinh Đô vì cái gì mà cao hứng. Cái gì cũng tăng giá không ngừng.



Đương nhiên cũng có kẻ mất hứng.



Hàn Tô vừa đến trường thi vừa nguyền rủa người dân Kinh Đô thât không có phúc hậu, toàn một lũ chỉ biết ăn tươi nuốt sống kẻ khác. Lời nguyền rủa đương nhiên cũng dần dần mang đến trường thi "vô nhân đạo".



Y lấy từ trong rương sách một cây chổi, sau khi dọn dẹp xong chỗ ngồi, y châm lửa hâm nóng chút đồ ăn, ăn xong lại lăn ra ngủ. Một lúc sau Hàn Tô rốt cục ngồi thẳng lưng bắt đầu, cắn cắn bút xem đề thi.



Trong lịch sử không hề ghi chép về triều đại của Đại Chiêu Quốc, nay đã qua ba triều đại, năm trước hoàng đế đời thứ tư vừa mới đăng cơ. Lẽ ra tân đế đăng cơ vốn dĩ phải mở thêm ân khoa nhưng vừa vặn năm nay là kì hạn ba năm một lần khoa cử, nên hoàng thượng đại xá thiên hạ, miễn thuế một năm, ân, dân chúng tung hô vạn tuế còn sĩ tử thì thật thương tâm, tiên đế nếu đi sớm một năm hoặc là sống lâu thêm một năm...... Ai thôi thôi! Việc này không thể nói lung tung, nghĩ cũng không thể nghĩ tới, vẫn là nên quên đi.



Kia, vẫn là nên quay lại cuộc thi. Toàn trường thi, trong khi các sĩ tử sầu mi khổ kiểm [mặt ủ mày chau], Hàn Tô vẫn thật bình tĩnh. Khoa cử của Đại Chiêu Quốc, chia làm ba ngày, một ngày một đề thi. Ngày đầu khảo thi phú, ngày thứ thứ hai khảo nghị luận*, ngày cuối cùng sẽ khảo đối sách. Đơn giản mà nói chính là đầu tiên thi làm thơ, tiếp theo thi sự kiện về lịch sử, cùng với đánh giá, cuối cùng là thi tình hình chính trị đương thời. Đại Chiêu Quốc sau khi trải qua ba triều đại, quốc gia ổn định, chiến sự ít dần, hiện tại là thời điểm văn thịnh võ suy, thi từ ca phú đang rất được xem trọng, vì vậy khoa cử kỳ này thi phú là quan trọng nhất đối với các thí sinh, cũng là mấu chốt để đỗ cao.


Nghị luận: thể văn dùng lí lẽ phân tích, giải quyết vấn đề. (http://vi.wiktionary.org/wiki/nghị_luận) (http://vi.wiktionary.org/wiki/ngh%E1%BB%8B_lu%E1%BA%ADn))


Hàn Tô bĩu môi, đối với một người học chuyên ngành văn học, sao chép thi từ thật sự chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa y vốn cũng có chút bản lĩnh khi học cổ văn, tùy tiện viết cũng không trở ngại gì. Cho nên, y thật sự chẳng lo lắng gì. Tiểu thư sinh yên tâm cắn bút một hồi, suy nghĩ một chút về những đề tài từng học qua rồi tinh tế viết xuống đáp án.



Kinh Đô, Pháp Nghiêm Tự



Tiết xuân trời có chút se lạnh. Hàn tô thật vất vả mới đem nước đổ đầy thùng gỗ to, y ê ẩm cả người, thắt lưng thật là ê ẩm đến chết. "Thời cổ đại chết tiệt" Hàn Tô vừa mắng vừa cởi quần áo. Múc nước đương nhiên không phải dùng để luyện công, nơi này là Pháp Nghiêm Tự, cũng không phải Thiếu Lâm Tự, đương nhiên là dùng để tắm rửa.



Trước ngực một vòng lại một vòng mảnh vải đem cởi xuống, tuy rằng không quá rõ ràng, không quá chọc người chú ý, không quá...... Hàn Tô nhắm mắt làm ngơ nhảy vào thùng nước,"Người ta mới 15 tuổi, tương lai còn rất dài."



Kỳ thật qua thêm hai tháng nữa nàng đã 16 tuổi......



Bị một màn hơi nước che đi mi mắt, Hàn Tô bắt đầu thả hồn suy nghĩ.



Kỳ thật Hàn Tô là xuyên không đến đây. Lúc đến đây liền thành tiểu cô nương mười hai tuổi, cha mẹ đột nhiên cùng qua đời, tiểu cô nương sắp bán mình táng phụ, may mắn sự tình còn chưa tiến triển đến mức đó. Hàn Tô đã dừng lại kịp lúc. Đúng là chuyện hoang đường! Bán thân cái gì? đó là ngu hiếu, nhất định phải kiên quyết chống lại!!



Vì thế trong tiểu thị trấn hẻo lánh liền xuất hiện một tiểu cô nương bán "Điềm Điềm Quyển" [sau khi google bằng Tiếng Trung thì đó là bánh Donuts 甜甜圈的].


Trong vòng 3 ngày, Hàn Tô giúp tiểu cô nương mai tán cha mẹ. Qua tiếp bảy ngày, Hàn Tô trong tay còn có mấy trăm văn tiền, một tháng sau, thị trấn nơi nào cũng có bán "Điềm Điềm Quyển" .



Ta khinh! người cổ đại thật ác độc! không có ý thức về bản quyền gì hết, việc buôn bán trong chốc lát đều tan biến. Hàn tiểu cô nương suy nghĩ hồi lâu, khổ sở như thế này nàng cũng không chiụ đựng được lâu dài, có công việc nào có thể vừa thanh nhàn lại được ăn no đâu? bên trong tiểu khách điếm, Hàn Tô một bên cắn bánh bao, một bên uống canh nghĩ.



Điếm tiểu nhị nhìn nàng với ánh mắt xem thường, tổng cộng năm văn tiền đổi một buổi trưa, quỷ nghèo, ăn xong chưa?



"Trương huynh, chúc mừng, chúc mừng!" Cách vài bàn Lam y nam tử hướng một bạch y thư sinh chắp tay.



"Đa tạ, đa tạ." Hai người cùng ngồi xuống bàn, bạch y thư sinh cảm thán nói:"Nay mỗi khoa thi có nhiều thí sinh ứng thí, chức quan lại rất ít, nếu có thể đỗ tiến sĩ triều đình liền cấp một phần bổng lộc. Ta khổ công đèn sách lâu như vậy cuối cùng cũng được đề tên lên bảng vàng, an ủi ân sư, có thể về cai quản nơi này. May mắn gia cảnh của ta tốt, nếu gia cảnh kém một chút, sợ rằng lúc này căn bản là không thể đảm nhận chức quan này ......"



Hàn Tô đang cắn bánh bao, mắt liền sáng lên, Tai chỉ còn lại mười một chữ: Đỗ tiến sĩ triều đình liền có một phần bổng lộc.



Đáng tiếc nàng là nữ tử. Ánh mắt liền ảm đạm.



Nữ phẫn nam trang? phim truyền hình thường hay chiếu như vậy. Ánh mắt nàng lại sáng lên.



Hiện tại là chế độ vua chúa, nếu chẳng may bị phát hiện liền liên luỵ cửu tộc...... Không có, chỉ còn một mình nàng, cùng lắm là trảm [chặt] đầu! Hàn Tô rùng mình một cái, sợ đến rụt cổ, ánh mắt lại ảm đạm cuối xuống. Không vui chút nào, mạng nhỏ vẫn là quan trọng hơn.


Nhưng là...... Nhưng là...... lợi ích rất lớn, Hàn Tô đau lòng cắn bánh bao, bánh bao thật rất khó ăn a, nàng muốn ăn cơm, canh cũng thật khó uống.



Hàn Tô cẩn thận suy nghĩ một chút, mỗi khoa thi sĩ tử rất nhiều, quan chức lại không có bao nhiêu, Hàn Tô nuốt nước miếng một cái. Như vậy, nàng phải đi thi lấy công danh, lĩnh phần bổng lộc, cũng có thể không tiến vào quan trường?



Sau khi gian nan đem bánh bao nuốt xuống, nuốt a nuốt a, nàng rốt cuộc nhịn không được muốn đổi cuộc sống phú quý. Nàng liền làm điều dư thừa là mua một dây lưng một vong lại một vong đem ngực của tiểu cô nương mới mười hai tuổi bó lại, rồi mặc vào một thân nam trang, một bên mang theo "Điềm Điềm Quyển", một bên mang theo văn phòng tứ bảo [bút, nghiên, giấy, mực]. Nàng rời khỏi tiểu thị trấn bán tranh chữ mưu sinh, đêm xuống học văn chương, chậm rãi vượt qua những ngày nghèo khổ, dựa vào sao chép thi văn, thần kỳ thay triều đại này rất coi trọng thi từ, nàng một đường khảo đến khoa chính quy, nga, không đúng, tiến sĩ.


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiền phương nguy hiểm [Nguy hiểm ở phía trước]


Editor nói ra suy nghĩ của mình: tội nghiệp em nó bị tác giả vùi dập từ những chương đầu tiên

Binhthuong56
12-27-14, 02:42 AM
[2] Nay là tiến sĩ, ngẫu nhiên xã giao, khiêm tốn làm người

Kinh Đô Trạng Nguyên Lâu bị một đám người đến vây quanh, xem tuổi tác phần lớn là trung niên ba mươi đang trong thời điểm hăng hái, cũng có vài lão giả sắc mặt hồng thuận, trong khi một vài thanh niên lại đắc chí mãn ý, cuối cùng còn có một thiếu niên, yên lặng ở trong đám người hỗn loạn, đang cười ngây ngô, nếu không phải khuôn mặt thật sự tuấn tú, bằng không đã không nhận ra nàng.


Nhóm người này không phải ai xa lạ mà chính là nhị giáp tiến sĩ của khoa cử năm nay. Nhưng không phải toàn bộ, một số là quen biết lẫn nhau, bởi vậy cùng rũ nhau chạy đến Trạng Nguyên Lâu uống rượu, tốt xấu gì cũng là cùng một khoa cử, về sau tự nhiên sẽ thân cận.



Nhưng Hàn Tô không quen biết ai vì sao lại đến đây? chính nàng cũng không hiểu được, nhưng là đã có vài người mời, nàng cũng là muốn đến, tuy rằng không tính tiến vào quan trường, nhưng nay thân đã là tiến sĩ, ngẫu nhiên xã giao, đương nhiên, nàng vẫn như trước sẽ làm người khiêm tốn.



Bên trong gian phòng, kẻ mời khách coi tiền như rác, Liễu Chính đang thượng toạ, những người khác cũng xếp hàng ngồi theo thứ hạng của nhị giáp tiến sĩ.



Rượu và thức ăn được đưa tới, Liễu Chính liền nâng chén:“Các vị huynh đài, cố nhiên đường làm quan rộng mở, nay tất cả đã đến Kinh Đô, ta kính các vị một ly, vọng chư vị có thể có tiền đồ như cẩm.” [thăng quan tiến chức, tiền đồ rộng mở]



“Hảo.” Mọi người tinh thần rung lên, ngửa đầu uống cạn chén rượu.



Đương nhiên không bao gồm Hàn Tô, nàng ngửa đầu đem rượu đổ vào túi nằm trong vạt áo, ân, túi tuy nhỏ, nhưng nữa cân rượu thì không thành vấn đề.



Sau chén rượu thứ nhất, đề tài cũng liền được triển khai .



Nay triều đình tiến sĩ cố nhiên rất nhiều, nhưng là có thể thật được nhậm chức quan cũng thực rất ít. Nhất giáp những người đó đương nhiên không có gì vấn đề, nhị giáp sao? xem ra rất khó nói.



Chỉ nghe Biên Chu Cẩn bên cạnh Liễu Chính có vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nói:“Nếu nói tiền đồ, còn phải xem có thể nhận được chức quan nào hay không, bất quá đối với Liễu huynh sợ là không có gì vấn đề .”



Liễu Chính trong nhà có hậu thuẫn, xuất thủ lại rộng rãi, kết giao rất nhiều bằng hữu, vô luận nguyên nhân là gì, tự nhiên sẽ có rất nhiều người thay y nói tốt vài câu, nhậm một chức quan nhỏ đương nhiên không thành vấn đề.



Liễu Chính mỉm cười chấp nhận, nhìn về phía mấy người bên cạnh:“Nghe nói Triệu huynh được Lý đại nhân tiến cử, Chu huynh có Trương đại nhân ưu ái, Đông Phương huynh trong nhà sợ cũng sớm đã có an bài.”



Bị điểm đến danh mấy người đều là hiểu ý cười, dẫn tới những người khác hâm mộ không thôi.



Bị gọi "Đông Phương huynh" là Đông Phương Phó bất quá chỉ mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, xem biểu tình xung quanh của mọi người, tuy rằng trong lòng y không khỏi đắc ý, nhưng vẫn là vẻ mặt lãnh đạm mở miệng nói:“Chư vị cũng không cần phiền não, tuy nói là bổ nhiệm chức quan, nhưng theo quy củ vẫn phải chờ chấp nhận thông qua Lại bộ, nhưng không phải là vẫn còn cách khác sao? Chỉ là vị Thiện An Phường kia......” Lời còn chưa nói xong, liền hắc hắc nở nụ cười.



Mọi người nhìn nhau cười, hết thảy đều không nói nên lời.



Hàn tô nháy mắt mấy cái, vùi đầu dùng bữa, vểnh tai nghe bát quái.



Kẻ lớn tuổi nhất cười xong, liền thở dài:“Như Đông Phương huynh muốn vị kia thưởng thức tự nhiên rất dễ dàng, Tiền huynh, Lý huynh, Chu huynh, Hàn huynh, Đan huynh...... Cũng đều có cơ hội, đáng thương giống như tuổi của ta, cũng là không có hy vọng gì.”



Mọi người cười, trêu ghẹo một phen "Nói không chừng vị quý nhân kia lại thích người lớn tuổi." Trong đó có người ngẩng đầu nhìn hướng hàn tô, cười nói:“Ta lại nghĩ, nếu muốn lọt vào nhãn thần của vị quý nhân kia, Hàn huynh tuyệt đối là không có vấn đề gì.”



Hàn tô nuốt đồ ăn vào trong miệng, ngây ngốc cười, cũng không trả lời y.



Nàng đương nhiên biết bọn họ nói vị quý nhân kia là ai. Thiện An Phường Tương Thành Công Chúa, nghe nói nàng rất thích những mỹ thiếu niên cùng mỹ thanh niên thanh tú, tiêu sái, phong nhã và biết điều, mỹ trung niên cũng tốt. Năm nay nàng nay hai mươi bảy tuổi, mười năm trước thích nhất mỹ thanh niên cùng mỹ trung niên, trước mắt hiện tại thích luôn cả mỹ thiếu niên.



Đương nhiên, những người đó vào phủ công chúa của nàng với danh nghĩa là: Chức Quan ở Phủ Công Chúa. Nghe nói chỉ cần làm công chúa vui vẻ, chậm thì một hai tháng, lâu thì ba năm rưỡi, liền được công chúa điện hạ đề cử vào triều làm quan. Chức quan ở phủ Công chúa trừ chức Trưởng Sử cần được hoàng thượng bổ nhiệm, đều do công chúa tự mình làm chủ, không có yêu cầu công danh, chỉ cần gia cảnh trong sạch, hai bàn tay trắng cũng được, có thể nói đây là đường tắc để làm quan.



Án lệ thành công có rất nhiều, ở Kinh Đô không ai là không biết.



Đương nhiên, có thể quang minh chính đại như vậy nuôi dưỡng tiểu bạch kiểm chỉ có một vị, là Tương Thành công chúa nổi danh khắp kinh thành, trước cửa nhà quả phụ, quả nhiên thị phi rất nhiều. Huống chi, quả phụ này còn rất xinh đẹp, còn rất phong lưu.



Một vài người động tâm lộ ra ánh mắt phức tạp , Hàn Tô rốt cuộc cũng hiểu nàng không thể tiếp tục trầm mạc, ngây ngô cười nói:“Tiểu đệ còn tuổi nhỏ, không hiểu nhân tình thế thái còn rất nhiều, trước mắt còn muốn tự do thêm vài năm, chức quan vẫn là chờ Lại bộ phân công đi.”



Vừa nghe đối thủ cạnh tranh lớn nhất muốn thoái lui, vài vị tiến sĩ đều vừa lòng khuyên nhũ vài câu sau thở dài:“Hàn huynh tuổi còn quá nhỏ, trì hoãn vài năm mở mang kiến thức không phải là không tốt, tương lai nhất định đại triển hồng đồ.”



Hàn Tô gật gật đầu, thầm nghĩ:“Ta vĩnh viễn không muốn đại triển hồng đồ. Chỉ cần triều đình cấp đủ bổng lộc, bổn cô nương không cần cầu xin chỗ nào.”



Cũng có vài người chặt đứt niệm tưởng của nàng, khuyên Hàn Tô đi phủ công chúa học hỏi. Hàn Tô thầm nghĩ, "Đi vào trong đó học hỏi chỉ sợ mạng nhỏ cũng không giữ nổi," vì thế biết bọn họ một bên thầm mong nàng không cần đi, còn một bên tận tình khuyên bảo nàng nên đi, Hàn Tô đành phải thở dài:“Tiểu đệ thật không muốn làm mất nhã hứng của các vị ca ca, tiểu đệ không đi thật ra là có nguyên nhân, công chúa tuyển người giống như không chỉ xem tướng mạo, xem qua những người công chúa đề cử vài năm gần đây, tất cả tuy đều là người có tài, nhưng chỉ cần một chút không còn dùng được, liền ngây ngốc ở lại phủ công chúa. Ý tiểu đệ là xem ra Tương Thành điện hạ cố nhiên rất dễ dàng tiếp cận, nhưng nếu muốn có được những thứ mình mong muốn, sợ là phải xem chính mình có bản sự đó hay không.”



Mọi người vừa nghe, có cười to nói:“Hàn huynh lo lắng quá nhiều rồi.” Cũng có người tự tin nói:“Ở trong này chư vị đều là tiến sĩ nhị giáp, chẳng lẽ bực này tài hoa còn không lọt được vào nhãn thần của điện hạ?”



Hàn tô vừa gật đầu vừa gắp thức ăn, nếu đề tài của nàng bị mọi người bác bỏ, như vậy vùi đầu dùng bữa mới là chánh sự.



Nàng nào biết rằng, vị điện hạ "bị nghị luận" kia đang ở cách vách vừa vặn nghe được những lời nàng nói đâu cơ chứ?



Chỉ thấy bên trong gian phòng cách vách, phong thái diễm lệ Tương Thành công chúa nghe vậy liền cười, nàng ngược lại không ngần ngại chút nào về những lời sàm ngôn loạn ngữ của đám tiến sĩ. Bên cạnh nàng một thanh niên sau khi nghe được câu cuối cùng của Hàn Tô, lại vỗ tay cười nói:“Người này xem ra rất được, đáng tiếc cho đám tiến sĩ tự cao tài đại kia...... Bọn họ nào biết được rằng...... Hắc hắc.”



Tương thành công chúa gật gật đầu nói: "Tiểu tiến sĩ này xem ra cũng thật thú vị......” Nói xong mặt mày giảo hoạt [mưu gian quỉ quyệt]. Cười nói:“Hắn không muốn vào phủ công chúa, ta càng muốn hắn vào.”



Thanh niên lắc đầu nói:“Cho dù không có phong quan, hắn cũng là mệnh quan triều đình. Nhị tỷ, chức vụ Trường Sử trong phủ của ngươi đã sớm được bổ nhiệm, còn có chức quan nào cho hắn sao?, không có một đạo thánh chỉ của hoàng huynh, nếu hắn không muốn, tiểu tiến sĩ này ngươi cũng không thể vô pháp bắt về được.”



Tương Thành tiếp tục giảo hoạt cười:“Ta bên này không có biện pháp thỉnh [xin] hoàng huynh bổ nhiệm, chẳng lẽ phủ khác không được sao? Ấu Nguyệt không phải sắp khai phủ [mở phủ đệ mới, công chúa khi đủ tuổi thường sẽ được hoàng đế cấp cho phủ đệ mới] sao? Vừa đúng lúc có thể tặng nàng tiểu tiến sĩ này làm Trưởng Sử trong phủ.”

Binhthuong56
12-27-14, 02:47 AM
[3] Công chúa của Đại Chiêu yêu nam sủng

Kể từ khi ở trên Trạng Nguyên lầu tiếc lộ việc nàng sẽ không đi phủ công chúa theo lệnh triệu tập, Hàn Tô thấy cũng không còn ai mời nàng tụ hội nữa, tới bây giờ nàng còn không hiểu được lần trước rõ ràng không quen biết ai lại được mời đến dự tiệc. Hàn Tô quả nhiên chính là ngốc tử -- những người đó rõ ràng là muốn xem thiếu niên gia cảnh nghèo khó như nàng có liệu hé lộ ra con đường làm quan phía trước hay không mà thôi.
-------


Bất quá không bị ai quấy rầy Hàn Tô thực rất vui vẻ, nàng ở Pháp Nghiêm Tự uống rượu thưởng hoa mai. Hoa mai được trồng trong Phật Tự, còn rượu là do lần trước ở yến tiệc nàng đã rót vào trong tay áo. Tuy rằng lúc đó e ngại thân phận sẽ bị phát hiện ở yến tiệc nên nàng kiên quyết không thể uống rượu, nhưng hôm nay là ngày thường uống một ít vẫn là có thể .


Tiểu tăng của Pháp Nghiêm Tự nhìn nàng bĩu môi, rõ ràng đã đỗ tiến sĩ lại còn tiếp tục ở Phật Tự không chịu đi, cũng không có dâng thêm tiền hương dầu.


------


Mùa xuân năm Tân Dậu đã xảy ra một đại sự: Lâm Lư công chúa điện hạ sắp khai phủ .


Nói đến vị công chúa này, thần dân Đại Chiêu không ai là không biết. Nàng rất được tiên đế cùng đương nhiệm hoàng đế sủng ái, không muốn biết đến cũng thật khó. Nghe nói vị công chúa điện hạ này chẳng những dung nhan như hoa như ngọc, rất được tu dưỡng, tâm địa lương thiện, cùng trí tuệ vô song.


Nay vị công chúa này sắp khai phủ, những chức quan trong phủ còn chưa định, công chúa điện hạ không thường vi hành dĩ nhiên quen biết không nhiều, căn cứ theo định luật của công chúa Đại Chiêu, tướng mạo hảo cùng các tài tử có chút khí chất rất nóng lòng muốn thử a~


Nhưng phải có tài năng như thế nào mới có thể làm cho Lâm Lư công chúa điện hạ coi trọng đây?


Vì vậy thân thiện nhất Đại Chiêu hoàng thất, có nhân duyên nhất, chịu ái thượng tiểu bạch kiểm nhất, thích mai mối...... Khụ, khụ, thích giới thiệu bằng hữu cho huynh đệ tỷ muội nhất, Tương Thành công chúa điện hạ. Trước cửa phủ của nàng xe ngựa đã xếp hàng dài đến hết ba con phố.


Đương nhiên, những cái này cũng không liên quan đến Hàn Tô .


-- vốn dĩ phải như vậy...


Hàn tô vẻ mặt đau khổ cầm thiệp mời bằng vàng, gian nan xuống xe ngựa đi về phía trước...về phía trước...về phía trước thêm một chút nữa. Nàng trong lòng vẫn không rõ Tương Thành công chúa rốt cuộc là thần thông quảng đại như thế nào mới có thể biết được kẻ khiêm tốn như nàng, luôn ẩn nấp ở Pháp Nghiêm Tự không bảo giờ xuất môn, một vô danh nhị giáp tiểu tiến sĩ?


Nếu không đem bụi trên mặt rữa sạch, sợ là đến lúc đó sẽ bị cho là đại bất kính. Hàn Tô thật muốn khóc to, bộ dáng tiểu thư sinh tuấn tú, rất nguy hiểm a~ (Editor: ẻm tự tin dữ dội)


Đến, rất nguy hiểm, không đến, cũng nguy hiểm. Nếu không......? tiểu tiến sĩ vẻ mặt đỏ bừng hạ quyết tâm, hy sinh tiến vào phủ công chúa, nội tâm âm thầm bi phẫn "nàng đã như vậy thì chính mình không kiêng cữ gì."


Ngươi thật sự suy nghĩ quá nhiều rồi... (lời dẫn của tác giả)


Tương Thành công chúa thật rất vui vẻ, có nhiều người như vậy đến giúp nàng vui vẻ, vì cái gì không vui đây? Huống hồ, muội muội nàng cưng chiều nhất, Ấu Nguyệt sắp khai phủ, dứt khoát về sau sẽ ở lại phủ của Ấu Nguyệt đi!


"Ta phải làm chưởng quản." Tướng Vương hướng thiếu nữ nhã nhặn bên cạnh nói,"Ấu Nguyệt, ta phải làm chưởng quản của quý phủ vì ta trước sau rất chừng mực, lại có tài cán. Nếu ca ca làm chưởng quản trong quý phủ của ngươi, ta có thể đem tất cả mọi chuyện trong phủ xử lý ổn thoả."


Không biết xấu hổ! đem chức quan đó giao cho ngươi thì thật là xui xẻo! các vị Vương gia cùng công chúa bên cạnh thầm nghĩ.


Lâm Lư công chúa, Lâm Ấu Nguyệt khẽ nhấp một miếng trà, cứ như xem chuyện này không hề liên quan đến nàng, thản nhiên gật gật đầu, khóe môi cong lên, ôn nhu nhẹ nhàng nói:"Tứ ca thích thì cứ như vậy đi."


“Vậy ta đây làm công tào*, thủ hạ của ta......"


"Ta làm binh tào*……"


(*công tào & binh tào: đây là hai chức quan trong phủ công chúa)


Chư vị Vương gia vừa rồi còn vẻ mặt khinh bỉ Tướng Vương, giờ phút này ở phía sau nháo nhào hô lên chức quan mình muốn làm.


Mấy vị công chúa thì vui vẻ hớn hở chế giễu, tỷ muội tình thâm, Ấu Nguyệt khai phủ, các nàng thì muốn ở lại bao lâu đều được.


Ba*! [Tiếng kêu lớn khi vỗ mạnh vào bàn]


Kỷ Vương nãy giờ không hề tranh cãi đột nhiên vỗ bàn: "Ta muốn diện kiến hoàng huynh thỉnh chỉ, làm Trường Sử ở phủ của Ấu Nguyệt.”


"Vị trí này có người rồi." Kỷ Vương còn chưa kịp đắc ý, lời của Tương Thành công chúa liền như bát nước lạnh hất thẳng vào y.


"Ai a?" Các vị Vương gia cùng công chúa đồng thời nhìn về phía Lâm Ấu Nguyệt.


Lâm Lư công chúa đang cầm chén trà đột nhiên dừng lại, khẽ cười lắc đầu, tỏ vẻ nàng cũng không biết, nghi hoặc nhìn về phía nhị tỷ của nàng, Tương Thành công chúa.


Các vị công chúa và Vương gia thức thời cũng dõi theo ánh mắt của nàng.


“Chính là nhị giáp tiểu tiến sĩ này." Tương Thành công chúa cười giải thích:”Viết thi từ không tệ, nếu không phải bài luận sách kém một chút, nhất giáp tiến sĩ sợ rằng đối với y cũng không vấn đề gì, rất có tài hoa."


"Hơn nữa bộ dạng tuấn tú, khó có được ở độ tuổi này.” Người duy nhất biết rõ sự tình, Ngụy Vương, cũng cười nói rõ chỗ trọng yếu [quan trọng]:”Quan trọng nhất là, y căn bản không tính vào Tương Thành phủ, cho nên......"


Các vị công chúa và Vương gia hai bên tả hữu đồng thời nhìn y. Hành vi phong lưu của Tương Thành công chúa mà không bị ai cản trở luôn luôn là điều kiêng kị của hoàng thất, bọn họ hiểu rõ cho dù có biết cũng không thể truyền ra ngoài. Ngoại trừ Nguỵ Vương...


Lâm Lư công chúa gật gật đầu:”Ta biết rồi."


Tương Thành công chúa trong lòng toan tính: Nếu tiểu tiến sĩ ngươi không đồng ý làm Trưởng Sử trong phủ của Ấu Nguyệt, vẫn là đến làm chức quan nhỏ trong phủ của bản cung đi.


Đáng tiếc, Hàn tiểu tiến sĩ vẫn là không cho nàng cơ hội đó.


"Tiểu thần đa tạ điện hạ."


Hàn tiểu Trưởng Sử bất tri bất giác giương mắt nhìn về phía "cơm áo gạo tiền" trong tương lai của mình, mặc dù dân gian đối với vị công chúa này luôn luôn hết sức ca ngợi, nhưng mà không thể không nói, Hàn Tô thật sự bị chấn động một chút. Quả thực không thể dùng văn chương để miêu tả vẻ mỹ mạo của công chúa, phỏng chừng những văn nhân cũng phải buông bút khóc đi, Hàn tiểu Trưởng Sử suy nghĩ một chút, tự xưng là nữ sinh chuyên ngành Trung văn, liền kết luận một câu, “Nàng làm cho người ta nhịn không được muốn yêu thương".


Đúng vậy, Hàn tiểu Trưởng Sử âm thầm gật gật đầu, bất đồng với vẻ quyến rũ của Tương Thành công chúa nàng (Lâm Lư) lộ ra anh khí bức người, nàng xinh đẹp hơn là ở chỗ khí chất của nàng, cho nên, rõ ràng còn có vài vị công chúa nhỏ tuổi hơn nàng ở đây, nàng vẫn làm cho mọi người nhịn không được đối với nàng yêu thương, rõ ràng nàng cũng không nhu nhược [yếu đuối], lại tổng hội làm cho người ta đối với nàng càng thêm thương tiếc. Rõ ràng Hàn Tô tính là không làm, chỉ muốn hưởng bổng lộc sống qua ngày, kết quả lại vẫn đồng ý làm Trưởng Sử ở phủ công chúa của nàng......


Hàn Tô bên tai lại nghe giọng nói ôn nhu của Lâm Lư công chúa, làm cho người ta không thể cự tuyệt: “Ở lại Kinh Thành không dễ dàng, Lâm Lư nghe nói Hàn đại nhân tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã rời nhà nhiều năm, nay ở kinh thành sống nhờ chùa miếu, tóm lại đây không phải chuyện thường, Lâm Lư vừa mới khai phủ, bên trong phủ còn nhiều việc phải lo liệu, Hàn đại nhân không bằng ở lại trong phủ, chiếu theo lý cũng tiện hơn, Lâm Lư cũng có thể an tâm."


Đây rõ ràng ban thưởng ân huệ cho nàng, lại bị công chúa điện hạ nói thành song phương cùng có lợi, không phủ nhận công mình bỏ ra, cũng không giống cho đối phương nhờ ơn, lời này đại khái là do công chúa điện hạ tôn quý khiêm cẩn* nói ra.


*Khiêm Cẩn: Không phô trương, nên sáng; không tự cho mình đúng


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ôm mặt, mọi người không cần quá tiêu cực. Này là loại văn chậm nhiệt [chậm chậm, từ từ không kịch tính] giống kiểu làm ruộng điển hình, từ từ sẽ đến, chậm rãi viết, mọi người kiên trì một chút. Tuy rằng trước mắt dĩ nhiên Ấu Nguyệt là nữ nhân vật chính, bất quá kịch tính sẽ phát triển đến tình trạng nào ta cũng không xác định được. Dù sao ta là tâm huyết dâng trào nghĩ đến đâu viết đến đó thôi. Hơn nữa nhân vật có tính cách của ta, với năng lực của ta cũng không nắm chắc được. Cho nên nhân vật chính chắc chắn là Hàn Tô, bất quá ta sợ chính mình nhịn không được đem Hàn Tô đá văng mất, đem Tương Thành cùng Ấu Nguyệt ghép thành một đôi, chết tiệt họ là tỷ muội a~!.


Vậy nên Tương Thành tuyệt đối sẽ không nữ chính, vì:


1. Tình yêu tỷ muội ta xem nhiều lắm, thật sự bị thương, không thể sáng tác như vậy, hiện tại không thể là tình yêu tỷ muội!


2. Trong lòng ta, ngự tỷ như Tương Thành chắc chắn sẽ không thuộc về một người duy nhất, thua bởi Tiểu Bạch Kiểm như Hàn Tô trên tay cũng không cho phép (cũng có thể chung tình với muội muội, uy!), ngự tỷ luôn muốn đùa giỡn mọi người, luôn sống trong cuộc sống phong lưu.


Thuận tiện nói một chút, ta thích Cao Dương công chúa, trong thời điểm ta viết thiếu chút nữa đã kích động, đem Tương Thành đặt ra thành Cao Dương. Ngự tỷ yêu ai?, chờ tương lai sẽ biết đi. Nga, tuy rằng Ấu Nguyệt 16 tuổi nhưng không có yêu mị, là dạng thiếu nữ thành thật và xinh đẹp, những đoạn sau sẽ có một thiếu nữ đầy yêu mị xuất hiện, có thể hay không thành nhân vật nữ chính? liền xem khi ta viết đến đó có bất công hay không đi.[Phía trước sẽ có kịch tính không chừng, chắc chắn sẽ có a~]


Lời của Editor: tác giả cũng mờ mịt ghê, không biết ghép đôi ai với ai, lung tung cả lên

Binhthuong56
12-27-14, 02:50 AM
[4] Y là Trường Sử đại nhân trong truyền thuyết không bao giờ ra khỏi cửa a~

Chức quan Trường Sử ở Vương Phủ khác hẳn các chức quan khác ở chỗ là: Trường Sử là do Hoàng Thượng khâm điểm*, còn những chức quan khác là do công chúa yêu thích nên lựa chọn. Cho nên, so với chức vị Trường Sử này, những chức quan khác cùng công chúa điện hạ thân thiết, gần gũi hơn một chút, càng có thể nắm giữ thực quyền hơn chức vị Trường Sử này. Trên cơ bản, Trường Sử chính là không có nhiều quyền lực.

*khâm điểm: phong quan


Nhưng mà, chuyện này đối với Hàn Tô, tiểu Trường Sử, lại rất tuyệt vời. Nàng có thể đồng thời lĩnh* hai phần bổng lộc từ triều đình cùng phủ công chúa, cũng không cần quan tâm đại sự gì xảy ra trong phủ công chúa, chỉ cần thành thành thật thật mà sống ẩn nhẫn, chờ sau khi thu đủ bổng lộc nàng có thể cáo lão hồi hương, không cần phải như bây giờ luôn lo lắng thân phận sẽ bị vạch trần, quả thật rất nguy hiểm.

*Lĩnh: Nhận


Phủ đệ của đương kim Lâm Lư công chúa được sủng ái nhất, toạ ở Trường Nhạc phường không cách hoàng thành bao xa, còn chiếm đến một phần ba của Trường Nhạc phường. Căn cứ theo đề nghị của Lâm Lư công chúa lúc trước, người luôn nương nhờ cửa phật như Hàn Tô tiểu Trường Sử không những được ban cho một tiểu biệt viện, mà còn được tự mình đề tên cho tiểu viện này.


Hàn tiểu Trường Sử không chút khách khí, tuyệt bút vung lên, đặt tiểu biệt viện là "Lang Hoàn Phúc Địa". Ở Đại Chiêu không có máy tính, không có điện máy, không có trò chơi, không có mp3 hay mp4, bên ngoài cũng không có gì vui, huống chi nay nàng còn phải che dấu thân phận nữ tử, càng phải khiêm tốn làm người. Thứ duy nhất có thể tiêu khiển* đại khái cũng chỉ là đọc sách. Kinh thư của Đại Chiêu quốc nay vẫn được in ấn bằng các bản điêu khắc, còn chưa được tân tiến như thời hiện đại, nếu muốn tàng trữ nhiều kinh thư chính là đang nằm mơ. Bình thường các sĩ từ đều phải tự mình sao chép, những năm gần đây Hàn Tô cũng là sao chép không ít kinh thư, thời gian tiếp theo phỏng chừng nàng còn có thể tiếp tục. Lúc trước, nàng cũng rất thích văn tự cổ kinh nên mới đăng kí chuyên ngành Trung văn, nhân sinh nhàm chán*, vậy thì liền lấy việc sao chép kinh thư ở Lang Hoàn Phúc Địa làm mục tiêu đi.

*tiêu khiển: giải trí
*nhân sinh nhàm chán: cuộc sống nhàm chán


Hàn tiểu Trường Sử lúc này đương nhiên không thể so với lúc trước, nay nàng có thể nhận hai phần bổng lộc lại còn có một tiểu viện riêng. Chẳng những không cần nhìn vẻ mặt khinh bỉ của các khách tăng cùng tiểu nhị mà còn không có việc gì để làm, quả thực so với các quan viên ở Hàn Lâm viện còn tiêu dao hơn.


Trong khi nàng ở bên trong tiểu viện tự do tự tại thì bên ngoài lại sống to gió lớn.


Trước khi Lâm Lư công chúa điện hạ khai phủ, các sĩ tử có tài hoa đều mong chờ có thể nhận được một chức quan nhỏ trong phủ, sau khi khai phủ lại mỏi mắt mong chờ. Kết quả, phủ của Lâm Lư công chúa truyền ra tin tức các chức quan là do các vị Vương gia kiêm nhiệm, chẳng những như thế Trường Sử đại nhân lại là một vô danh nhị giáp tiểu tiến sĩ.


Tất cả sĩ tử đối với chu vị vương gia làm sao dám bất kính. Nên Hàn tiểu Trường Sử bất trị bất giác* ngay lập tức lại đắc tội mọi người.

*bất trị bất giác: vô tình, vô ý, không hay biết gì


Nhưng mà, các sĩ tử vẫn là vô kế khả thi, hoặc là cố nén lửa giận để sau khi gặp mặt Hàn tiểu Trường Sử sẽ châm chọc và khiêu khích, hoặc là có cơ hội sẽ cùng y thi triển tài hoa so cao thấp, làm cho y ý trí lung lay, một số lại suy nghĩ dứt khoát hối lộ y bằng vàng bạc cùng mỹ nữ, một hai bắt y tiến cử vào phủ công chúa. Nhưng là…một ngày, hai ngày, một tháng trôi qua, phủ của Lâm Lư công chúa đã mở cửa cho quan viên xuất môn thu mua thức ăn cùng các vật phẩm. Xe ngựa của các Vương gia cùng công chúa luôn túc trực ở ngoài. Thậm chí còn có một số quan viên bất hạnh bị các Vương Gia bán đứng phải đến phủ của Lâm Lư công chúa nhận chức quan cũng đã đến hai lần. Các sĩ tử chờ đợi ở bên ngoài phủ của Lâm Lư công chúa phát hiện, vị Trường Sử đại nhân trong truyền thuyết kia, không hề xuất môn. Bọn họ hối lộ một vài nha hoàn ở phủ công chúa thế nhưng cũng chưa có ai gặp qua.


Hàn tiểu Trưởng Sử luôn ẩn cư trong biệt viện cuối cùng cũng được như ý nguyện “biến mất trong mắt tất cả mọi người."
Nàng thật sự biến mất trong mắt tất cả mọi người sao?


“Tiểu Trường Sử của ngươi đang bận sao?” Tương Thành công chúa điện hạ hứng thú hỏi.


Từ khi Lâm Lư công chúa khai phủ, nơi ở của Tương Thành công chúa cũng có không ít sĩ tử lui tới, tuy rằng nàng coi trọng bộ dáng mỹ thiếu niên của Hàn tiểu Trường Sử nhưng trời sanh bản tính phong lưu nàng đối với các sĩ tử vẫn như trước kia, ai đến cũng không hề cự tuyệt. Cho nên, một tháng sau khi Lâm Lư khai phủ, nàng là người cuối cùng đến bái phỏng*.

*bái phỏng: chào hỏi


Đương nhiên, nàng tới đây câu đầu tiên nói, đó là: hỏi thăm Hàn tiểu Trường Sử.


Lâm Lư liền suy nghĩ, tựa hồ không nhớ ra bên trong phủ có tồn tại người này hay không.


Vốn dĩ cho Hàn Tô làm Trường Sử ở phủ của nàng là để toại ý của Nhị hoàng tỷ, cho y ở lại phủ đệ của nàng là vì hai nguyên nhân. Thứ nhất, y gia cảnh bần hàn nên thuận tay cấp* cho y một chút lợi ích, dù sao phủ đệ của nàng cũng đủ lớn, có thể cấp cho y một tiểu viện. Thứ hai, Nhị hoàng tỷ có thể tuỳ thời đến tìm y một cách dễ dàng, miễn cho nàng phải luôn quan tâm.

*cấp: đưa, cho, tặng, ban thưởng


Nhưng nàng đại khái không nghĩ tới chính là: Vị Trường Sử đại nhân này ở bên trong phủ, thế nhưng lại không thấy bóng dáng đâu.


Nghĩ tới đây Lâm Lư phất tay áo hỏi tỳ nữ bên người mình: “Trường Sử đại nhân hơn một tháng nay bận rộn chuyện gì?”


“Hồi bẩm công chúa, Trường Sử từ khi tới phủ đến nay không hề rời khỏi Lang Hoàn Phúc Địa.” nàng dừng lại một chút rồi tận hết sức giải thích, “Lang Hoàn Phúc Địa là tên của tiểu viện do chính Trường Sử đại nhân đề tên.”


Lâm Lư gật đầu, Tương Thành công chúa thì tủm tỉm cười sờ cằm nói, “Không rõ ý nghĩa là gì nhưng nghe cũng thật thú vị, ngươi tiếp tục nói.”


“Trường Sử đại nhân tựa hồ thích u tĩnh*, cự tuyệt chúng nô tỳ vào bên trong hầu hạ chỉ giữ lại hai người làm vườn, hai người đó cũng chỉ ra vào vào buổi sáng sớm.”

*u tĩnh: thanh tịnh, yên lặng, không ồn ào


“Trường Sử đại nhân thật không cùng các ngươi tiếp xúc qua sao?” Tương Thành công chúa cười nói.


“Hồi bẩm điện hạ, Trường Sử đại nhân cũng không đến phòng ăn ở trong phủ dùng cơm, tựa hồ ở bên trong Lang Hoàn Phúc Địa tự mình thổi cơm. Đại nhân chỉ thỉnh thoảng liệt kê một vài thực phẩm cho chúng nô tỳ mua mang đến.”


“Thú vị,” Trương Thành công chúa vỗ tay cười nói, “Không phải thường nói ‘Quân tử không vào bếp’ sao?, xem ra tiểu Trường Sử đại nhân của chúng ta tựa hồ rất xem thường lời nói của cổ nhân.”


"Ấu Nguyệt,” Tương Thành công chúa sảng khoái không che dấu mục đích của mình nói, “Không bằng chúng ta cùng đi nhìn xem, vị Trường Sử đại nhân này hiện tại đang làm gì đi?”


“Là vị Trường Sử đại nhân chưa từng xuất môn kia sao?” Nãi thanh nãi khí* bên cạnh đột nhiên truyền ra, một tiểu cô nương khoảng chừng ba, bốn tuổi, mi thanh mục tú, không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh Tương Thành công chúa, vẻ mặt tò mò nói tiếp, “Nhữ Nam đã từng nghe nói qua về y.”

*Nãi thanh nãi khí: tiếng con nít ngây ngô


Kể từ khi Lâm Lư khai phủ tới nay, các tiểu công chúa bên trong hoàng thành ngày nào cũng tới dạo chơi, đương nhiên, hôm nay cũng đến.


Quả nhiên, theo sau Nhữ Nam công chúa, người còn chưa vào tới thanh âm đã truyền tới, Vĩnh Thuần công chúa, “A~, là vị Trường Sử đại nhân trong truyền thuyết chưa ai từng gặp qua sao? đi thôi, đi thôi, Vĩnh Thuần cũng muốn nhìn xem y rốt cuộc là người thế nào.” Thanh âm vừa hạ xuống, một thiếu nữ lớn tuổi hơn Nhữ Nam một chút đi nhanh vào nói, “Ta rất cao hứng.” Nàng vội nắm lấy tay Nhữ Nam công chúa muốn rời đi.


“Nguyên lai y lại nổi danh như vậy, tốt lắm,” Tương Thành công chúa sảng khoái phất tay áo, “Vậy thì cùng đi đi!”


Lâm Lư buông chén trà trong tay, nàng đành phải nghe theo các nàng.

Binhthuong56
12-27-14, 02:58 AM
[5] Trường Sử đại nhân đang nướng cánh gà

Lang Hoàn Phúc Địa toạ ở hướng tây bắc bên trong phủ của Lâm Lư công chúa, hoàn cảnh thanh u* , cũng gần Tây Môn của phủ đệ. Lúc cấp Hàn Tô biệt viện này, là do công chúa lo lắng đến thân phận của Hàn Tô, cũng tiện cho y ra vào phủ đệ.

*thanh u: vắng lặng, yên tĩnh


Nàng chính là không ngờ Hàn Tô thế nhưng ngay cả một tỳ nữ hay nô tài để sai vặt cũng không lưu lại. Khi chư vị công chúa đến gần biệt viện, trừ bỏ các nô tỳ theo sau hầu hạ, thật sự là không có một ai ra nghênh đón các nàng. Hàn tiểu Trường Sử vẫn tiếp tục ẩn cư như mọi ngày.


Đại khái chính là: ẩn sĩ Hàn tiểu Trường Sử thật là thiếu đi một phần lịch sự tao nhã.


“Thơm quá…” Nhu Gia công chúa cùng Nhữ Nam công chúa cả hai cùng tuổi, lại khả ái như nhau, tò mò nhìn về phía Lâm Lư, nhỏ giọng tế nhị hỏi, “Thất tỷ, Trường Sử đại nhân đến bây giờ mới dùng bữa sao?”


Giờ đã là canh ba, sớm đã qua giờ cơm trưa, vị Trường Sử đại nhân này cũng thật là tuỳ hứng, không có quy luật chút nào. Nhưng y cũng thực có tài, có thể chế biến thức ăn làm cho hương thơm theo phòng bếp mà lan toả khắp trong ngoài biệt viện a~.


Lâm Lư khẻ lắc đầu, đây là lần đầu tiên không phải do Tương Thành công chúa, mà là nàng cảm thấy thú vị nên dẫn đầu đoàn người tiến vào biệt viện của Trường Sử đại nhân trong phủ.


Hàn Tô trong giờ phút này còn đang bất diệc nhạc hồ*, nhận được hai phần bổng lộc, lại không phải trả tiền phòng để ở trọ, nàng không còn phải cắn bánh bao hay uống tạp canh nữa. Tiểu Trường Sử đang hạnh phúc thật muốn một phen xoá sạch nước mắt chua xót lúc trước, thật không uổng không phí sức nàng chịu mạo hiểm một phen mới có thể đổi lấy cuộc sống được ăn thịt, cũng đã gần bốn năm nay nàng không được ăn no mặt ấm.

*bất diệc nhạc hồ: vui vẻ không ngừng


Không có tiền đồ Hàn tiểu Trường Sử, từ khi vào phủ của Lâm Lư công chúa, luôn ở Lang Hoàn Phúc Địa ăn thịt mỗi ngày, ăn thịt, ăn thịt, cứ như vậy tiếp tục ăn thịt. (Editor: ăn nhiều như vậy, không mập chết sao?)


Do biệt viện luôn luôn vắng vẻ nên hôm nay nàng dứt khoát quyết định nướng cánh gà trong hoa viên, vừa ngắm hoa, vừa làm cánh gà nướng theo sách, Hàn Tô một tay cầm chiết phiến*, thổi lửa, một tay cầm bút lông, nhã nhặn quét gia vị lên cánh gà.

*chiết phiến: quạt


Lâm Lư công chúa các nàng, một hàng tiến vào bên trong biệt viện, liền thấy tình huống này, không những vậy, còn có Hàn tiểu Trường Sử đang vui sướng ca hát, "Nướng cánh gà ta thích ăn~ta nói ngươi mau thăng thiên đi~càng nhanh thăng thiên ta liền có thể liều mạng ăn~nếu hiện tại ta không ăn ngươi, về sau e rằng không có cơ hội để ăn~ngươi mau mau thăng thiên, ta cũng sẽ mau mau thăng thiên~nếu hiện tại không ăn, thật sự về sau không còn cơ hội để ăn."


Xướng đến đoạn cao trào, Hàn tiểu Trường Sử còn vui mừng đến nổi hoa tay múa chân.


"Trường Sử đại nhân sắp chết sao?" Nhữ Nam tiểu công chúa tâm địa thiện lương hơi nắm ống tay áo của Lâm Lư nói, "Hoàng tỷ, người mau tìm ngự đến y chẩn bệnh cho Trường Sử đại nhân đi."


"Thuốc sắc sẽ rất đắng." Nhu Gia tiểu công chúa tựa hồ sắp khóc nói, "Trường Sử đại nhân thật đáng thương a~"


"Phốc!" Tương Thành công chúa ở bên cạnh cố gắng che miệng, khó khăn lắm mới nhịn không cười thành tiếng. Ngay cả người luôn lãnh đạm như Lâm Lư công chúa cũng không khỏi lộ ra vẻ mặt đầy tiếu ý. Nàng bỡn cợt nhìn về phía kẻ nãy giờ vẫn đắc ý vênh váo vừa phát hiện ra sự hiện diện của các nàng, thấy Hàn Tô vẫn còn cứng đờ với tư thế kỳ quái, Lâm Lư liền nói, "Trường Sử đại nhân thật sự rất cao hứng."

*tiếu ý: ý cười


Hàn Tô biết bản thân mình có phải hay không đang cao hứng, chỉ là giờ phút này nàng đang âm thầm khóc thét: Vì cái gì các người lại đến vào lúc này, nơi này với loại tình huống này. Thật sự là doạ người a~.


Hàn Tô vô cùng xấu hổ vội vứt chiết phiến trong tay, nhanh tay hạ bút lông đang dùng để quét tương, miễn cưỡng cười nói, "Công chúa điện hạ đã dùng cơm rồi sao? Nếu không chê tài nghệ của tiểu thần hay là ở lại nơi này..."


Còn chưa nói xong thì góc áo của nàng đã bị ai đó nắm lấy, Hàn Tô vừa cuối xuống liền thấy một tiểu cô nương đang nhìn nàng với bộ dáng lo lắng nói, "Trường Sử đại nhân không cần truyền ngự y xem qua bệnh trạng sao? Nhữ Nam tuy rằng biết thuốc sắc rất đắng, nhưng hoàng tỷ nói thuốc đắng dã tật, không thể vì sợ thuốc đắng mà giấu bệnh được."


Thật là doạ người mà. Hàn Tô quay lại nhìn trộm Tương Thành công chúa ở bên cạnh đang cười đến không còn đứng thẳng được nữa, cùng với Lâm Lư công chúa đang cong cong khoé môi vẻ mặt đầy tươi cười nhưng không ngăn cản Nhữ Nam công chúa. Hàn Tô đành phải ngồi xuống an ủi tiểu cô nương lương thiện trước mặt, "Tiểu thần thật sự rất khoẻ mạnh, không cần ngự y xem qua, đa tạ công chúa điện hạ quan tâm, ân, để biểu đạt lòng biết ơn đối với điện hạ, người có muốn hay không nếm thử cánh gà do tiểu thần nướng?"


"Ta thật có thể sao?" Nhữ Nam công chúa cong khoé môi nhỏ nhắn, ánh mắt trong suốt sáng lên tỏ vẻ mong muốn nhìn về phía Hàn Tô. Hàn tiểu Trường Sử liền ngẩng đầu nhìn về hướng Lâm Lư công chúa, thấy công chúa đã thu lại ánh cười, gật đầu nói, "Đã quấy rầy Trường Sử đại nhân rồi."


Sự thật chứng minh một điều, đó là quả nhiên chư vị công chúa không hề cô phụ một câu "quấy rầy" của Lâm Lư công chúa.

Sau khi Nhữ Nam ăn xong một cái chân gà, đôi mắt trong suốt của nàng lại càng phát sáng, liền sau đó Nhu Gia công chúa, Vĩnh Thuần công chúa cũng gia nhập, rốt cuộc, Tương Thành công chúa cùng Lâm Lư công chúa cũng lần lượt ngồi xuống. Hàn Tô mắt thấy chân gà cuối cùng nằm trên đĩa, nội tâm âm thầm rơi lệ: người ta ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn qua...
Vậy nên Hàn tiểu Trường Sử lòng tràn đầy mong ước: các người mau đem cái đó ăn xong rồi đi đi! Đi nhanh đi! Để cho ta khỏi phải nhìn đến thương tâm như vậy a~.


Sau khi ăn thấy hợp khẩu vị, Tương Thành công chúa liền vung ngọc thủ* nói, "người đâu, mau mang tất cả chân gà ở trong phủ, mang đến đây." Một lời nói liền đánh tan oán hận trong lòng Hàn tiểu Trường Sử.

*thủ: tay


Nội tâm Hàn Tô lại âm thầm rơi lệ.


Nhưng thật ra Lâm Lư công chúa chỉ ăn qua loa vài miếng liền dừng tay. Hàn Tô thấy vậy thuận tay đặt một ly trà trước mặt nàng. Trước đây nàng chỉ thấy qua công chúa điện hạ hai lần, một lần ở quý phủ của Tương Thành công chúa, một lần là khi đến đây bái kiến cùng nhận chức Trường Sử. Hai lần diện kiến đều thấy công chúa điện hạ đang thưởng trà, Hàn Tô liền đoán công chúa điện hạ đại khái là không thích những đồ ăn có quá nhiều dầu mỡ, tốt nhất là nên dâng trà cho nàng.


Quả nhiên, Lâm Lư công chúa vẫn luôn điềm tĩnh nhàn nhã lộ ra nét mặt vui mừng khó có thể thấy được, “Trường Sử đại nhân trù nghệ cũng thật khá, Lâm Lư từ nhỏ đã yêu thích thanh đạm cũng không nhịn được một hai nghĩ nhất định phải thưởng thức, đáng tiếc ta thật sự không thể ăn quá nhiều, bất quá, cũng nên thưởng thức trà xanh nhiều hơn.”


Vô luận là thật tình khích lệ hay là chỉ đơn giản xã giao, không thể không nói, vị công chúa điện hạ này cho dù luôn tỏ ra lãnh đạm nhưng lại cho người khác cảm giác thư thái.


"Nga? Bản cung cũng rất thưởng thức Trường Sử đại nhân đây." Sau khi ăn xong Tương Thành công chúa lau khô tay bước đến bên cạnh tiểu Trường Sử. Với gương mặt yêu nghiệt, nàng vòng tay qua ôm lấy cánh của Hàn Tô. Ánh mắt gợn sóng cùng thần thái phong lưu của nàng làm cho tiểu Trường sử ở bên cạnh toát mồ hôi lạnh. Nếu Hàn Tô thật sự là nam nhân thì sớm đã toàn thân run rẫy rồi.


Uy, cái gì gọi là thưởng thức ta a!~


Hàn Tô trong lòng thầm oán giận, nhưng trên mặt lại lộ ra nét tươi cười nói, "nguyên lai Tương Thành công chúa cũng thích uống trà, tiểu thần liền lấy thêm trà cho điện hạ." Nói xong nàng rút nhanh tay đang bị Tương Thành ôm chặt, hoảng hót đi nhanh về phía hộp trà.


Tương Thành công chúa thế nhưng rất sảng khoái buông tay, đôi mắt câu hồn quấn quít nhìn về phía Hàn Tô không tha, "không ngại, không ngại, chúng ta còn nhiều thời gian."


Hàn tiểu Trưởng Sử nhất thời rùng mình một cái.


Đôi lời của Editor: như đã nói ở http://www.hoisachbachhop.com/t93p15-topic#747 em tạm thời drop bộ này, chờ tay nghề giỏi sẽ edit lại