PDA

Xem bản đầy đủ : [Hiện đại][Trung thiên] Người Yêu Tuyệt Nhất - Ngư Tiểu Quai Quai



KJM239
11-14-16, 05:11 AM
http://i.imgur.com/m5vyfRA.png

Tên gốc: 最佳情侣/Tối giai tình lữ

Tên truyện: Người yêu tuyệt nhất

Tác giả: Ngư Tiểu Quai Quai

Link bachgiatrang: http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=3372

Link gốc: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=2637046

Link wattpad: https://www.wattpad.com/story/90108919-bhtt-h%C4%91-editing-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-y%C3%AAu-tuy%E1%BB%87t-nh%E1%BA%A5t-ng%C6%B0-ti%E1%BB%83u

Editor: KJM239

Thể loại: trọng sinh, cổ mặc nay, giới giải trí, tình có chủ ý, điềm văn

Nhân vật: Cố Thất (Cố Kỳ) x Tạ Nhuế Nhã

Độ dài: 55 chương + một mớ phiên ngoại (raw hoàn)

Tiến độ: cố gắng 1-2 chương/tuần

Văn án:

Khi nàng gặp gỡ nàng, khi sống lại đụng phải xuyên qua,
khi người ấm áp dính vào kẻ thông minh, khi ôn nhu uyển ước kề cận lãnh tình cấm dục.

Các nàng là cặp đôi tuyệt nhất trong lòng fan,
là cặp đôi đẹp nhất trên màn ảnh được mọi người thừa nhận, kỹ năng tú ân ái là vô địch.

Tại thanh xuân đẹp nhất gặp được người, chính là tình yêu hoàn mĩ của chúng ta.



Bản edit này được post độc quyền trên bachgiatrang.com và Wattpad (https://www.wattpad.com/story/90108919-bhtt-h%C4%91-editing-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-y%C3%AAu-tuy%E1%BB%87t-nh%E1%BA%A5t-ng%C6%B0-ti%E1%BB%83u) của mình,
đề nghị không tự tiện mang truyện đi nơi khác. Xin cám ơn

KJM239
11-14-16, 05:23 AM
CHƯƠNG 1


Khi Tạ Nhuế Nhã vừa về đến nhà, Bruce vẫn trước sau như một ngồi ở cạnh cửa nghênh đón nàng.

Ờ thì, có lẽ không phải là nghênh đón.

Mèo là loài động vật vô cùng cao ngạo, có lẽ Bruce trước tiên chỉ muốn xác nhận xem kẻ tiến vào lãnh thổ của nó đến tột cùng có phải là kẻ nó cho phép vào cửa hay không mà thôi.

Tạ Nhuế Nhã nhạy bén phát hiện hôm nay nó tựa hồ có chút không yên. Nàng vừa chuyển mắt liền nhìn thấy một chuỗi dấu chân mèo dính máu từ dưới chân Bruce kéo dài đến trên ban công.

Đây nhất định không phải là máu của Bruce. Nó đang bình tĩnh phe phẩy cái đuôi, nhìn có vẻ rất vô tội.

Chuyện gì đây, rốt cuộc là có chuyện gì a? Tạ Nhuế Nhã trong lòng hoảng sợ, nàng thuận tay vơ luôn cây gậy để cạnh tủ đựng giày rồi rón ra rón rén đến bên cửa sổ.

Xuyên thấu qua cánh của sổ sát đất, Tạ Nhuế Nhã có thể nhìn thấy một hắc y nhân đầy người là máu đang nằm dưới đất. Nhìn thân hình người nọ, nàng nghĩ hẳn là một thiếu nữ nhưng vì toàn thân của nàng ta được bọc trong bộ hắc y nên nàng không thể xác định nàng ta có bị thương không. Thế nhưng, nàng vẫn ngửi được mùi máu tươi nồng nặc.

Trái tim không tự chủ đột ngột đập nhanh, Tạ Nhuế Nhã hít sâu một hơi.

Nếu nàng nhớ không lầm thì đây là tầng 24 nha, cả tầng này chỉ có duy nhất căn hộ của nàng. Rốt cục thì người này làm cách nào mà chạy đến ban công nhà nàng? Từ vết máu cho thấy, nàng ta không thể đi vào từ cửa chính. Chẳng lẽ. . .Chẳng lẽ là từ trên trời rớt xuống?

Vô luận ra sao, đây vẫn là một chuyện phiền phức.

Tạ Nhuế Nhã chạy vội về phòng khách lấy di động gọi cho ban quản lý, nói sơ lý do rồi cường ngạnh yêu cầu bọn họ kiểm tra camera ghi hình. Đây là sa hoa tiểu khu nên trị an đều rất tốt. Nghe được Tạ Nhuế Nhã nghi ngờ, ban quản lý vô cùng thành khẩn nói bọn họ có chuyên gia hai mươi bốn giờ chằm chằm theo dõi, chưa bao giờ phát hiện nữ nhân xấu số nào đi vào.

Treo điện thoại, Tạ Nhuế Nhã trên cơ bản có thể khẳng định, cái người đầy máu kia là trên trời rớt xuống.

Tạ Nhuế Nhã cố gắng giữ bình tĩnh . Bruce thấy nàng bó chân bất động liền chạy ra ban công, đưa chân đạp đạp mấy cái trên cái người nằm như xác chết ngoài cửa. Tạ Nhuế Nhã đi đến ban công, nàng đưa ngón tay lên mũi người đó thử hơi thở, cám ơn trời đất, còn sống!

Hắc y nhân nhìn qua chỉ khoảng 16,17 tuổi. Tuy nàng đã hôn mê, mặt trắng không còn một giọt máu, nhưng vẫn nhìn ra được bộ dạng vô cùng tốt: tóc dài, chất tóc cũng không sai, trên tóc vương một mảnh lá khô, giày thì dính đầy bùn đất. Chất liệu quần áo của nàng ta cũng tốt lắm, là tơ lụa, nhìn rất giống y phục dạ hành thời cổ đại, hoặc có thể nói, người này hoá trang y như người cổ đại.

Bên cạnh nàng ta có một thanh kiếm, Tạ Nhuế Nhã thật cẩn thận cầm nó lên. Trời ạ, nó nặng hơn nàng tưởng a, thiếu chút nữa nàng cầm không nổi. Tạ Nhuế Nhã rút thanh kiếm trong vỏ ra một chút, kinh ngạc phát hiện trên thân kiếm có máu. Nhìn kĩ lại thì trên quần áo của thiếu nữ chỉ có máu tươi chứ không có vết thương, cho nên vết máu trên kiếm là của người khác.

Một ý niệm mơ hồ lướt qua đầu Tạ Nhuế Nhã.

Ba tháng trước, Tạ Nhuế Nhã mất cả một tuần để “tiêu hoá” chuyện mình sống lại. Bất quá, sau khi sống lại, khả năng tiếp nhận của nàng lại càng mạnh mẽ hơn. Dù sao, nếu nàng có thể sống lại, như vậy còn có chuyện gì là không thể đây?

Tạ Nhuế Nhã thở dài một hơi, ngồi xổm xuống, nửa ôm nửa kéo thiếu nữ vào phòng của mình. Tay nàng luồn qua cánh tay người kia, trực tiếp ôm lấy lưng liền đụng đến một mảnh dính thấp. Nàng lập tức ý thức người này bị thương, miệng vết thương nằm trên vai.

Nếu là người bệnh thì nên đối với nàng ôn nhu một chút … Tạ Nhuế Nhã trực tiếp đặt thiếu nữ lên sofa, sau đó lấy hộp sơ cứu rồi dùng kéo cắt quần áo trên người nàng ta ra. Quả nhiên, người này trên vai có thương tích, hẳn là trúng tên, cũng may mũi tên đã được nhổ ra, miệng vết thương cũng đã được xử lý sơ. Tuy rằng miệng vết thương nhìn qua vẫn rất nghiêm trọng nhưng cơ bản chỉ là chảy máu nên cũng không nguy hiểm đến tánh mạng.

Từ đống quần áo đã bị Tạ Nhuế Nhã cắt te tua, mấy cái bình đột nhiên rớt ra. Nàng cẩn thận chọn lấy một cái bình màu trắng, mở nút lọ ngửi ngửi, phát hiện mùi của nó giống như cái mùi thuốc trên vết thương của thiếu nữ kia. Vì thế, nàng lại giúp người ta thoa thuốc, thay băng gạc sạch sẽ, cuối cùng còn lấy thuốc hạ sốt hoà với nước rót cho nàng ta uống.

Chuyện này không thể báo cảnh sát bởi vì Tạ Nhuế Nhã không thể giải thích rõ tại sao trong nhà mình đột nhiên lại xuất hiện một người bị thương nặng như vậy. Đồng dạng, nàng không có cách mang nàng ta đi bệnh viện. Đau khổ hơn là nàng cũng không thể bỏ mặc sự sống chết của nàng ta, bởi nàng không thể thần không biết quỷ không hay mà thủ tiêu cái xác. Chỉ mong, người này có ý chí kiên cường, cố gắng sống sót thôi.

Để đảm bảo cái vị hư hư thực thực hung hãn sát thủ này lúc tỉnh lại không công kích chính mình, Tạ Nhuế Nhã không ngừng cố gắng đem quần áo ngoài thân của nàng lột sạch, quả nhiên phát hiện trên đùi của nàng cột chặt một thanh chuỷ thủ sắc bén, trong giày cũng có một bao bột phấn màu trắng. Trừ mấy thứ đó, còn có một quyển gia phả viết bằng chữ phồn thể, một miếng ngọc bội nhìn rất đáng giá, một tấm ngân phiếu, một cái hà bao phai màu cùng mấy lượng bạc.

Cái ý nghĩ vớ vẩn trước đây của Tạ Nhuế Nhã có vẻ đã biến thành sự thật, người này thật đúng là từ cổ đại xuyên tới. Đầu tiên, sự xuất hiện bất ngờ của nàng ta chắc chắn không phải là một trò đùa. Kế tiếp, bệnh nhân tâm thần không có khả năng đột nhiên xuất hiện ở trên nhà cao tầng, mà hiện đại đặc công sát thủ trong truyền thuyết cũng không phải là một kẻ khờ cuồng văn hoá cổ đại chứ? Sống qua một đời, Tạ Nhuế Nhã cũng không phải không có mắt nhìn người, mấy thứ xưa cũ này nhìn qua đều là thật nha!

Tạ Nhuế Nhã đắp chăn cẩn thận cho thiếu nữ, lúc này chỉ còn trung y trên người, rồi đem toàn bộ những thứ soát được trên người nàng ta, kể cả thanh kiếm và thanh chuỷ thủ, bỏ lên lầu khoá kỹ lại. Tiếp theo, nàng mất hai tiếng để lau dọn sạch sẽ vết máu trong phòng và trên ban công, thuận tiện đi buồng vệ sinh đốt luôn bộ hắc y dính máu.

Từ buồng vệ sinh đi ra, Tạ Nhuế Nhã nghe được phòng khách có tiếng động.

Nàng liếc mắt một cái, phát hiện cái tivi LCD treo trên tường đang chiếu chương trình giải trí tổng hợp, một người nước ngoài đang trình diễn ảo thuật. Nàng liền đoán được tivi nhất định là Bruce bật, con mèo này rất thích đạp đạp cái điều khiển từ xa, đặc biệt là nút đỏ dùng để bật/tắt tivi, mỗi ngày nó đều bật bật tắt tắt, tắt tắt bật bật hoài không biết chán. TV bị đùa giỡn mãi muốn hỏng luôn.

Hư hư thực thực xuyên qua thiếu nữ đã thanh tỉnh, nàng ngồi trên sô pha, cả người nhìn qua thập phần gò bó.

"Tại hạ Cố Thất, tạ ơn cứu mạng và thu lưu của… tiên nhân", thiếu nữ mở miệng nói. Có lẽ Tạ Nhuế Nhã nhìn sơ cũng giống như một người bình thường, trừ bỏ quần áo kiểu tóc kì lạ một chút, cũng không phải yêu quái ba đầu sáu tay nên thiếu nữ mới thở dài nhẹ nhỏm. Có trời mới biết, lúc Cố Thất tỉnh lại phát hiện bên người chỉ có một con mèo, nàng còn tưởng là miêu tinh cứu mình.

Tạ Nhuế Nhã là một người giỏi về sát ngôn quan sắc, nàng ý thức được, nếu không phải vị Cố Thất cô nương này hiện chỉ mặc trung y, chỉ sợ ngay lúc này nàng ta hẳn là cung kính đứng lên hành lễ rồi mới mở miệng nói chuyện.

Đây là một người rất có tu dưỡng, tuân thủ nghiêm ngặt quy củ, Tạ Nhuế Nhã trong lòng nhận xét.

Điều này làm cho hảo cảm của Tạ Nhuế Nhã đối với thiếu nữ này tăng lên không ít – dù sao nhặt được một người không có hộ khẩu thậm chí không thuộc thời đại này thấy thế nào đều là một loại phiền toái, mà nếu người này nho nhã lễ độ, biết nhìn thời thế, hiểu được mang ơn, tình huống tự nhiên tốt hơn rất nhiều.

"Tôi là Tạ Nhuế Nhã, không phải cái gì tiên nhân, thương thế của cô sao rồi?" Tạ Nhuế Nhã lộ ra biểu tình đầy vô hại.

"Miệng vết thương đã không sao, chính là tại hạ. . ." Cố Thất không biết vị tiên nhân này tại sao lại cứu nàng, nhưng nàng muốn lưu lại, tối thiểu nàng cần một nơi an toàn để trú ẩn và dưỡng thương. Nàng vừa mới ám sát nhiếp chính vương, chỉ sợ hiện tại bên ngoài chính đang phát lệnh truy nã. Nhưng mà, Cố Thất hiển nhiên không biết làm sao mở miệng. Nàng cũng không phải người được một tấc lại muốn tiến một thước.

"Anh yêu em, không có ai yêu em hơn anh, vì sao em lại đối xử với anh như thế! Vì sao em lại vô tình vô nghĩa như vậy!" Trong phòng bỗng nhiên hơn một cái bệnh tâm thần nam nhân đích thanh âm. Cố Thất cơ hồ là lập tức có hành động, cả người căng như dây cung, chuẩn bị tốt tư thế công kích.

Tạ Nhuế Nhã nhún vai chuyển mắt, nàng cảm thấy được chính mình nếu tiếp tục nhìn, Cố Thất sẽ xấu hổ.

Kỳ thật thanh âm kia bất quá là bởi vì Bruce lại đạp lên điều khiển từ xa, vô tình chuyển đài mà thôi. Trong tivi lúc này đang chiếu bộ phim thần tượng chủ đề thanh xuân đang nổi nhất hiện nay, phim kể về những yêu hận tình cừu của cô bé lọ lem lương thiện cùng thiếu gia nhà giàu lãnh khốc, xen giữa là nữ phụ kiêu ngạo như công chúa nhưng xấu xa như phù thuỷ, còn có một tao nhã kỵ sĩ nam phụ yên lặng bảo hộ nữ chính, nội dung thật cẩu huyết.

Bruce hiển nhiên chỉ có hứng thú với việc đạp đạp điều khiển từ xa, đối với chương trình tivi hoàn toàn không đáng quan tâm. Nó cong mông, ẹo lưng mấy cái, sau đó từ từ đi đến cái chăn trên người Cố Thất, chọn một vị trí tốt trên đùi nàng, cọ cọ rồi ngáp một cái, nằm xuống ngủ.

Cố Thất bị một loạt hành động của Bruce làm cho càng mất tự nhiên hơn. Nàng có chút khẩn trương nhìn Tạ Nhuế Nhã, khó khăn nói: "Này. . Vị này tiên thú đại nhân giống như, tựa hồ thực nhiệt tình."

Tạ Nhuế Nhã mỉm cười nhìn này một màn. Bruce là một con mèo vô cùng mẫn cảm với cảm xúc của con người, nó thích Cố Thất như vậy chứng tỏ Cố Thất không phải kẻ xấu. Tạ Nhuế Nhã ôn hòa hỏi: "Kia không phải tiên thú, chính là một con mèo vừa béo vừa lười. . . Như thế nào, trước kia chưa thấy qua loài vật này sao?"

"Tự nhiên là gặp qua… Lúc tại hạ mới tỉnh thì bên người chỉ có con tiên… miêu này, tại hạ còn tưởng là hắn cứu ta." Cố Thất nói.

Tạ Nhuế Nhã xì một tiếng bật cười: "Cho nên, cô nghiêm túc cảm tạ nó? Đúng rồi, cô bao nhiêu tuổi, từ đâu tới đây? Mà cô nghĩ bây giờ là năm bao nhiêu?"

KJM239
11-19-16, 06:17 AM
CHƯƠNG 2

Cố Thất nghe Tạ Nhuế Nhã hỏi vậy cũng không cảm thấy kỳ lạ, trong lòng nàng, Tạ Nhuế Nhã cho dù không phải tiên nhân thì cũng là người chốn khác, đương nhiên không biết được những biến đổi chốn trần gian. Cho nên, Cố Thất thành thật đáp: "Hiện nay là năm thứ mười ba Tường Viên, tại hạ vốn là nhân sĩ chốn kinh đô, nhưng từ khi đi theo sư phụ luyện võ thì đã xem bốn bể là nhà."

"Vì sao cô lại bị thương?" Tạ Nhuế Nhã hỏi.

"Báo diệt môn chi cừu, tẩy hủy gia mối hận."

"Cô biết cái đó là gì không?" Tạ Nhuế Nhã chỉ chỉ TV.

"《Quái Chí Kì Đàm 》có viết, túi Càn Khôn có sức chứa lớn có thể chứa vạn vật, theo tại hạ đoán thì…"

"Người ở trong đó không phải là bị bỏ vào. . . đây không phải túi Càn Khôn mà là TV. Được rồi, tôi sẽ giới thiệu lại một lần, tôi là Tạ Nhuế Nhã, cũng là người thường như cô thôi. Hiện tại là năm 2016, niên hiệu Tường Viên mà cô nói… theo kiến thức lịch sử nghèo nàn của tôi thì hẳn đó là niên hiệu của nước Yên, triều đại cách đây khoảng tám trăm năm. Nói cách khác, cô đã xuyên qua tám trăm năm." Tạ Nhuế Nhã chậm rãi nói.

Cố Thất mờ mịt nhìn Tạ Nhuế Nhã.

Tạ Nhuế Nhã thở dài một hơi: "Mấy chuyện tôi vừa nói cô nghe không hiểu cũng không sao. Tóm lại, cô là người của hơn tám trăm năm trước, mà hiện tại đã là tám trăm năm sau . Cô cần một lần nữa học tập những kiến thức cần thiết. Mặc kệ trong quá khứ cô đã gặp phải chuyện gì, bây giờ tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cô hoà nhập với cuộc sống mới."

Bất quá là nhảy xuống vách núi thôi mà, sao lại xuyên đến tám trăm năm sau… Cố Thất cái hiểu cái không, liền trầm mặc .

Tạ Nhuế Nhã cảm thấy lúc này nên để Cố Thất có thời gian suy nghĩ nên đứng dậy đi vào bếp. Vì chăm lo cho khẩu vị của người bệnh, nàng quyết định nấu cháo.

Nói thật, Tạ Nhuế Nhã giúp đỡ Cố Thất không phải là vì nàng quá thiện lương, nàng chỉ không muốn nhạ phiền toái mà thôi, dù sao người này cũng đột nhiên xuất hiện ở nhà nàng. Thêm vào đó, một tháng trước khi Tạ Nhuế Nhã nhặt được Bruce liền đem con mèo nhỏ nhem nhuốc bẩn thỉu này về nuôi béo tốt như bây giờ, thì hiện tại nàng nhặt được Cố Thất cũng đem nàng dưỡng như Bruce mà thôi. Biết sao được, ai kêu Tạ Nhuế Nhã có tiền làm chi? Kẻ có tiền có quyền tuỳ hứng nha!

Tạ Nhuế Nhã trù nghệ coi như không tệ, nàng nhanh chóng làm tốt cơm trưa. Lúc nàng mang chén cháo trắng ra phòng khách, Cố Thất còn ôm chăn, ngồi thẳng lưng không nhúc nhích trên sofa – hiển nhiên, nàng sợ cử động sẽ làm ảnh hưởng đến Bruce đang ngủ. Đúng là đứa nhỏ thành thật nha!

Cố Thất hiện còn đang mặc trung y! Cổ nhân rất hàm súc, xem ra là không thích khi gặp người khác mà chỉ mặc trung y.

Ý thức được chuyện này, Tạ Nhuế Nhã quay về phòng ngủ, từ trong tủ quần áo lấy áo choàng ra rồi quay lại phòng khách đưa nó cho Cố Thất, nói: "Thân thể cô sao rồi, có thể đứng dậy ăn cơm không? Nếu được thì mặc cái áo này vào, chúng ta qua kia ăn cơm. . . . . . Không biết cô thích ăn cái gì, tôi đành làm theo khẩu vị của mình." Tạ Nhuế Nhã vừa nói vừa ôm lấy Bruce, đặt nó lên sofa.

Cố Thất hiển nhiên cũng hiểu được quần áo của nàng không chỉnh tề, vô cùng xấu hổ, mặt lập tức đỏ lên. Quần áo không khó mặc, cánh tay xỏ vào tay áo, bên hông cột lại là được rồi. Tạ Nhuế Nhã nhìn cô gái thấp hơn mình một cái đầu, hứng thú hỏi: "Đúng rồi, cô còn chưa trả lời tôi… Cô năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Tại hạ song thập. . . . . ."

Tạ Nhuế Nhã nhướn mi.

"... Chưa đến mười, mười bảy tuổi." Cố Thất theo bản năng liền nói dối, nàng cũng không muốn lừa gạt Tạ Nhuế Nhã, đây chỉ là thói quen trong ba năm mai danh ẩn tích thôi. Bất quá nhìn thấy dáng vẻ trêu ghẹo của Tạ Nhuế Nhã, nàng bỏ thêm một câu.

Mới mười bảy tuổi, vẫn là một đứa nhỏ a. Nụ cười của Tạ Nhuế Nhã lại thêm mấy phần ấm áp.

Tạ Nhuế Nhã vào bếp mang thức ăn ra và nói: "Ăn trước đi, ăn xong rồi thì đi nghỉ ngơi dưỡng thương."

Cố Thất ngoan ngoãn gật đầu. Dù trên vai bị thương nhưng bộ dạng lúc ăn cơm của nàng vẫn rất tao nhã, nhất cử nhất động đều mang nét phong lưu thoải mái của con nhà thế gia. Tạ Nhuế Nhã cảm thấy rất thú vị, nàng múc một chén canh cho Cố Thất, đưa cho nàng và nói: "Hết nóng rồi, uống thử xem."

Mắt Cố Thất liền đỏ lên. Từ sau khi đường đường trấn quốc tướng quân phủ bị gian thần hãm hại tan cửa nát nhà, không có ai đối tốt với nàng như vậy, không có ai vì nàng múc một chén canh.

Cố Thất từ nhỏ đã thông minh, trong nhà quản giáo cũng có chút nới lỏng nên nàng thường nữ phẫn nam trang thành bà con xa của gia đình, dùng tên giả là Cố Bàn, theo các ca ca ra ngoài chơi. Khi nàng mười bốn tuổi, "Cố Bàn" đã nổi danh khắp kinh thành, được mệnh danh là một trong kinh đô tứ đại công tử, Văn Uyên công tử. Tuổi mười bốn bừa bãi khoái hoạt như nàng, vốn nên ngày xuân ngắm hoa, trên đường cưỡi ngựa, không ngờ lại thấy gia nô nhà mình chạy đến la to: "Không tốt , mau, chạy mau. . . . . ."

Cố Thất chạy thoát, không phải vì nàng sợ chết, mà nàng ẩn nhẫn chờ ngày nợ máu trả máu.

Cả gia đình bảy mươi ba mạng người, trong đó có phụ thân một thân chinh chiến sa trường, có mẫu thân dịu dàng ôn nhu như nước, có huynh trưởng rộng lượng ôn lương, có muội muội còn nằm trong tã lót bì bõm tập nói. . . . . . Nơi đó còn có lão quản gia đã nhìn nàng lớn lên, có nhũ mẫu hay lải nhải nhưng rất cẩn trọng, có đại nha hoàn Tử Tô vui vẻ hoạt bát, có thư đồng khi hồi hộp sẽ nói lắp… Suốt ba năm, Cố Thất cứ sống mãi trong ác mộng, nàng từ một thiếu nữ hồn nhiên không biết đau buồn là gì, biến thành một người âm trầm. Ba năm cải danh đổi họ, ba năm trù tính tất cả, nàng rốt cục có cơ hội tốt. Khi Nhiếp Chính Vương cùng đám quan lại đi thu thuế, nàng rút kiếm trảm gian thần, lại phóng ám khí vào người Nhiếp Chính Vương. Cố Thất trốn trong rừng suốt một ngày một đêm, lúc không còn đường chạy nữa liền từ vách núi cao nhảy xuống…

Cố Thất không nghĩ rằng mình còn sống, sau khi chính tay đâm kẻ thù, nàng chết cũng không tiếc.

Nhưng không ngờ trong lúc hôn mê, Cố Thất mơ mơ màng màng nhìn thấy huynh trưởng đi đến bên cạnh nàng. Hình ảnh của hắn trong trí nhớ của nàng vẫn như vậy, vẫn là ôn nhuận như ngọc, hắn sờ sờ đầu Cố Thất, cười nói: "Tiểu bảo bối đã trưởng thành rồi, thật tốt… Tiểu bảo bối phải sống thật tốt, phụ mẫu cùng mọi người đã chuyển thế đầu thai làm người, thời gian của ta cũng mau đến, không thể bảo vệ muội được nữa, muội phải biết chăm sóc tốt cho mình, có nghe không."

Cố Thất đột nhiên bừng tỉnh, nàng phát hiện bản thân đang ở một nơi xa lạ, bên người chỉ có một con mèo.

Nơi đây là tám trăm năm sau, nơi đây có một người mỉm cười dịu dàng nói với nàng, nàng có thể bắt đầu lại một cuộc đời mới.

"Ngươi, ngươi là một người tốt." Cố Thất thì thào nói, nếu không phải Tạ Nhuế Nhã thính tai chắc là không nghe thấy.

Bị gọi là người tốt Tạ Nhuế Nhã theo bản năng sờ sờ mũi.

Bruce ngửi được mùi canh thịt liền cong cái đuôi chui qua chui lại dưới gầm bàn, khều khều chân hai người. Tạ Nhuế Nhã đứng dậy lấy cái bát của Bruce, chọn mấy miếng thịt nhúng qua nước sôi rồi bỏ vào bát của nó.

Bruce là điển hình của cái dạng thấy đồ ăn liền sáng mắt, bình thường nó chẳng thèm kêu tiếng nào, bây giờ lại biết làm nũng: "Ô ~ Meo meo ~"

Tạ Nhuế Nhã gãi gãi cằm của nó.

Cố Thất tò mò quan sát, nàng nhìn bụng Bruce rồi nói: "Con mèo này đang đà thượng sao?" Đà là tiếng địa phương, nghĩa là mang thai.

Tạ Nhuế Nhã nghe vậy thực bình tĩnh xoay người nó lại, Bruce cũng thuận theo, không biết xấu hổ đưa tiểu cây hoa cúc của nó ra trước mặt Cố Thất.

Tạ Nhuế Nhã chỉ chỉ hai quả cầu, mặt không đổi sắc nói: "Nhìn thấy chưa, nó là mèo đực! Nó hơi béo một chút, lại không thích vận động… Mập mạp cũng là một loại hình dáng mà!"

Cố Thất nhẹ mỉm cười, nhìn nàng như vậy lại càng giống trẻ con.

Cơm nước xong, Tạ Nhuế Nhã lười dọn bàn liền để tất cả bát đũa ở đấy. Dù sao chút nữa sẽ có dì giúp việc đến dọn dẹp, Tạ Nhuế Nhã cũng không ghét xuống bếp, nàng chỉ ghét rửa bát. Cái bát duy nhất mà nàng chịu khó rửa chỉ có cái bát ăn cơm của Bruce, con mèo này có điểm khiết phích.

Chuyện này Cố Thất cũng không thấy lạ. Trước năm mười bốn tuổi, nàng sống trong sự hầu hạ của người khác, sau đó lại thêm ba năm cực khổ màn trời chiếu đất, mấy chuyện rửa chén thế này chưa từng làm qua. Tạ Nhuế Nhã trò chuyện cùng Cố Thất, thấy Cố Thất đối với những chuyện ở thời đại này không biết gì cả, nàng đơn giản mở TV, cho Cố Thất xem phim tâm lí tình cảm gia đình. Tuy nội dung phim thực nhàm chán, nhưng ít ra có thể giúp Cố Thất bắt chước cuộc sống của người thời hiện đại.

Không có kiến thức cũng không sao, có thể học; nếu không biết học thế nào, đơn giản cứ xem TV đi.

Cố Thất xem TV, Tạ Nhuế Nhã xem nàng. Dưỡng một người cùng dưỡng một con mèo không giống nhau, người cần mặc quần áo. Nàng nhìn dáng người Cố Thất một chút, là cỡ A, nhiều nhất cũng là B chứ tuyệt đối không hơn. Nghĩ đến đống quần áo trong tủ, Tạ Nhuế Nhã cảm thấy Cố Thất mặc không vừa. Hiện tại trên người Cố Thất có thương tích, Tạ Nhuế Nhã cũng không định mang nàng ra ngoài mua sắm. Vì thế, Tạ Nhuế Nhã lấy máy tính bảng ra, quyết định trên mạng mua sắm.

"Cô thấy bộ nội y nào thế nào?" Tạ Nhuế Nhã màn hình máy tính chuyển hướng Cố Thất, hỏi.

Cố Thất có chút mờ mịt: "Đây là cái gì vậy?"

"Nội y a, mặc giống như các cô mặc yếm hay trung y thôi." Tạ Nhuế Nhã nói.

Áo ngực hình dạng rất rõ ràng, cho dù Cố Thất lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng nghe Tạ Nhuế Nhã giải thích, nàng lập tức hiểu ra tác dụng của nó. Mặt nàng ngay lập tức đỏ lên .

Tạ Nhuế Nhã xấu xa còn cố ý kéo xuống dưới, chỉ vào người mẫu mặc nội y trên màn hình: "Nhìn xem, mặc trên người nhìn như thế này!"

Quả thực đồi phong bại tục… Thứ này sao có thể mặc trên người? Cố Thất vừa thẹn vừa giận, sắc mặt đỏ bừng, nhìn lại càng đẹp hơn.

Tạ Nhuế Nhã vô tội nói: "Tôi cảm thấy bộ này rất thích hợp với cô, nó có miếng lót nâng ngực sẽ giúp ngực của cô nhìn to hơn, mặc quần áo càng đẹp mắt nha! Đừng ngại, người hiện đại đều mặc như vậy, không mặc mới là không bình thường đó!"

Cố Thất trừng to mắt nhìn Tạ Nhuế Nhã.

Tạ Nhuế Nhã nở một nụ cười thật vô tội, nói: "Tôi chọn nó rồi, mua thêm cho cô... một bộ nội y đứng đắn nữa là được, cũng đủ tắm rửa!"


Lời editor: Tiểu Thất là người cổ đại nên mình giữ lại mấy câu không dịch cho đúng không khí :3

Tiểu Thất thật đáng thương, bị ép xem hình nóng, còn bị chê ngực nhỏ… :cuoi:

KJM239
12-03-16, 07:36 AM
CHƯƠNG 3

Sau khi giúp Cố Thất mua quần áo, Tạ Nhuế Nhã lại nghĩ tới một chuyện. Nàng buông máy tính đang cầm, vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi nghĩ em cũng biết, nhập gia thì phải tuỳ tục."

Thấy ân nhân thần sắc ngưng trọng, Cố Thất cũng lập tức ngồi nghiêm chỉnh, chăm chú lắng nghe Tạ Nhuế Nhã nói.

"Ở chỗ của em, có thù trả thù, có ơn trả ơn, đó là giang hồ quy củ nhưng ở chỗ của tôi, không được phép lén lút trả thù. Chúng ta phải tuân thủ pháp luật, dùng pháp luật để bảo vệ bản thân. Nếu có người khi dễ em, em có thể báo cảnh sát nhưng không thể tự tiện đánh chết người ta, có hiểu chưa?" Nói thật, Tạ Nhuế Nhã cũng không phải "công dân lương thiện" gì cho cam, có thù trả thù có ơn trả ơn thập phần phù hợp với quan niệm của nàng. Thế nhưng, hiện tại nàng đang dạy dỗ “trẻ con”, Tạ Nhuế Nhã vô cùng thản nhiên nói mấy câu đứng đắn.

Cố Thất khẽ chu môi, gật gật đầu.

Tạ Nhuế Nhã còn nói: "Chuyện em có võ công không được để cho người khác biết, đối với người hiện đại, võ công gì gì đó… bất quá là mấy chuyện loạn thất bát tao trong tiểu thuyết võ hiệp thôi, nó không khoa học. Chuyện xuyên qua thời không cũng tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài. Nếu mọi người biết chuyện, họ sẽ bắt em tới phòng thí nghiệm để thực hiện mấy cái thực nghiệm đẫm máu… Đừng tưởng chị đang hù doạ, tuy rằng em có võ công trong người nhưng động tác dù sao cũng không nhanh bằng súng… Để chị cho em xem. . . Đây, đây là cảnh sát, là người mà em gọi là nha dịch đó, bọn họ có vũ khí như vậy, em có đối phó được không?"

Tạ Nhuế Nhã một bên thì mỉm cười “đe doạ”, bên kia lại lên mạng tìm clip. Đương nhiên trong mắt Tạ Nhuế Nhã, Cố Thất vẫn là một đứa trẻ, nàng cũng không thể làm trẻ con quá sợ hãi. Vì thế, nàng cũng không tìm mấy cái clip máu me bạo lực, nàng tìm một cái clip tương tự như thi bắn súng trong thế vận hội Olympic cho Cố Thất xem.

Cố Thất xem xong lại gật gật đầu.

"Đúng rồi, tôi còn phải nhờ người làm chứng mình thư cho em… Có biết chứng minh thư là gì không? Chính là thân phận chứng minh, có cái này thì em cũng giống như tôi, là một người bình thường, người ngoài sẽ không tự tiện hoài nghi thân phận của em" Tạ Nhuế Nhã còn nói "Em muốn tên mình là gì? Cũng không thể gọi là Cố Thất mãi chứ?"

Cố Thất do dự một chút, nói: "Không bằng gọi Cố Kì đi." Nàng không có tên, chỉ có thứ tự, lúc ở nhà cha mẹ huynh đệ đều gọi nàng là Thất Nương. Nếu không có chuyện tan cửa nát nhà, khi đến lễ cập kê, trưởng bối trong nhà sẽ đặt tên cho nàng.

Chỉ tiếc… Cố Thất ánh mắt trầm xuống một chút.

Tạ Nhuế Nhã mẫn nhạy bén phát hiện được tâm trạng của Cố Thất, nàng nhưng cũng không biết nên nói cái gì, liền cười hỏi: "Là Kì trong ‘dao thảo kì hoa’ ? Kì trong ‘côi ý kì hành’ ? Hay là Kì trong ‘thọ khải duy kì’?"
Vì trong tiếng Trung có những từ đồng âm nhưng bộ thủ và cách viết của nó hoàn toàn khác nhau, ba từ "kì" mà Tạ Nhuế Nhã nói lần lượt là

琪 (bộ ngọc, ý chỉ một loại ngọc quý hoặc đồ quý giá)
-> dao thảo kì hoa: "kì" và "dao" đều là loại ngọc đẹp, người xưa dùng nó để miêu tả hoa cỏ chốn tiên giới, sau lại dùng để miêu tả hoa cỏ đẹp. Câu này xuất phát từ "Mộng tiên dao" của Vương Cốc "Tiền trình tiệm giác phong quang hảo, kì hoa phiến phiến niêm dao thảo."

琦 (bộ ngọc, ngoài ý chỉ ngọc đẹp còn có nghĩa là kì lạ, phi phàm)
-> côi ý kì hành: "côi" và "kì" đều là các loại ngọc đẹp, câu này ý chỉ suy nghĩ và hành vi, hướng đi của một người rất cao minh, không giống người thường. Câu này xuất phát từ "Đối Sở Vương vấn" của Tống Ngọc, người nước Sở thời Chiến quốc "Côi ý kì hành, siêu nhiên độc xử"

祺 (bộ thị, ý chỉ điều tốt lành, yên vui)
-> thọ khảo duy kì: "thọ khảo" có thể hiểu là "thọ lão", "duy kì" là yên vui, ý câu này là chúc người già có thể sống lâu, an khang thịnh vượng)

Cố Thất lắc lắc đầu: "Đều không phải, lấy chữ Kì trong "cử kì" đi"

Tạ Nhuế Nhã nhướn mi, nói: "Thiên hạ vi kì, lòng người vi kì, tên rất hay. Tôi đi gọi điện thoại… à, là đi liên lạc với một người. Mấy hôm nay em cứ dưỡng thương cho tốt đi để cậu ta có thời gian làm chứng minh thư."
棋 (bộ mộc, ý chỉ quân cờ, "cử kì" là "nhấc quân cờ lên")
-> câu của Tạ Nhuế Nhã "Thiên hạ vi kì, lòng người vi kì" có thể hiểu là “Thiên hạ là một bàn cờ, lòng người là một ván cờ”

Tên, tuổi, ảnh chụp trên chứng minh thư thì dễ, cái khó ở đây là địa chỉ. Tạ Nhuế Nhã ban đầu tính khai Cố Thất là Hoa kiều, nếu vậy thì chuyện 16 năm nàng không ở trong nước cũng dễ giải thích. Thế nhưng, hiện nay toàn cầu hoá phát triển như vậy, Cố Thất lại không biết ngoại ngữ, nói nàng là Hoa kiều chẳng phải càng khiến người ta nghi ngờ sao. Chính vì thế, cuối cùng Tạ Nhuế Nhã quyết định ghi địa chỉ của Cố Thất ở một địa phương nhỏ vô cùng hẻo lánh.

Tạ Nhuế Nhã đi ra ban công gọi điện cho Phương Duy, người đại diện của nàng. Nàng rất cẩn thận đóng cửa ban công lại.

Phương Duy là người đại diện kì cựu và có tiếng của công ty giải trí Tân Nha, thủ đoạn đanh đá chua ngoa, nhân mạch lại rộng. Ban đầu nàng phụ trách đi theo Ảnh hậu Ôn Nhu, chỉ là hiện tại Ôn Nhu đang mang thai nên toàn tâm toàn ý muốn nghỉ ngơi, lại thêm nàng cũng có ý định rút lui khỏi làng giải trí. Thấy vậy, công ty liền an bài một con người mới cho Phương Duy, người này chính là Tạ Nhuế Nhã. Phương Duy lăn lộn trong showbiz đã lâu, ánh mắt tinh chuẩn, tự nhiên biết Tạ Nhuế Nhã rất có tố chất để nổi tiếng. Hơn nữa, lai lịch của Tạ Nhuế Nhã cũng không phải dạng vừa, đằng sau nàng có thế lực lớn chống lưng. Từ trước đến nay, đạp đầu người khác mà leo lên là chuyện thường tình trong làng giải trí, thế nên Tạ Nhuế Nhã tuy là người mới nhưng Phương Duy không hề tỏ ra sĩ diện mà lại khá chiếu cố nàng.

Nhận được điện thoại của Tạ Nhuế Nhã, Phương Duy nhịn không được nhíu mày: "Không có hộ khẩu lại đòi chứng minh thư? Thật ra tôi có thể dễ dàng làm nó cho em, nhưng em có chắc chắn là sau này cô ta sẽ không gây phiền toái chứ?"

"Không sao đâu, em ấy học võ trên Thiếu Lâm tự suốt mười sáu năm, gần đây mới xuống núi. Em định thuê em ấy làm vệ sĩ." Thật ra, lời của Tạ Nhuế Nhã có trăm ngàn chỗ hở bởi nàng cũng không định lừa gạt Phương Duy. Anh ta thông minh như vậy, muốn lừa gạt cũng không dễ dàng, không bằng bịa đại một lý do "nghe là biết xạo"

Trán của Phương Duy lập tức hiện lên ba đường hắc tuyến: "Tuy tôi biết gia đình em có thế lực nhưng một cô gái trẻ như em vẫn nên cẩn thận… Xã hội bây giờ rất loạn… Vệ sĩ thì nhất định phải thuê, nhưng cũng phải điều tra rõ ràng tổ tông mười tám đời của người ta chứ, rủi bị người đó bắt cóc thì sao? Tục ngữ nói rất đúng, tri nhân tri diện bất tri tâm! Tôi lớn hơn em mười tuổi, ở tuổi này cũng có thể… gọi em một tiếng cháu gái. Mặc dù có lúc lời nói của tôi không dễ nghe, nhưng tất cả chỉ vì tốt cho em thôi, em có hiểu tấm lòng của tôi không…"

Tạ Nhuế Nhã xoa xoa huyệt Thái Dương, nàng kéo điện thoại ra xa khỏi lỗ tai.

Đúng vậy, ở trước mặt mọi người Phương Duy là một người đại diện chững chạc và tài giỏi. Thế nhưng khi ở nhà, hắn lại là một bà thím suốt ngày lải nhải!

Khi hai người lần đầu gặp nhau, vừa nhìn thấy Phương Duy đeo kính gọng vàng và mặc tây trang, Tạ Nhuế Nhã trong lòng lập tức bật ra một tiếng "Vỡi ~". Đương nhiên, nàng là người tao nhã, tao nhã nghĩa là dù trong lòng thiên toàn địa chuyển, trên mặt vẫn phải tươi cười: "Phương lão sư… Anh cùng hình tượng trong suy nghĩ của em thật khác nhau."

Nhắm chừng Phương Duy nói xong rồi, Tạ Nhuế Nhã mới đưa điện thoại lại gần tai, nhẹ nói: "Được rồi, chuyện anh nói em đều nhớ kỹ, cám ơn anh đã quan tâm em. Bất quá, em vẫn cần anh làm giúp chứng minh thư. Anh yên tâm, Cố Kì là người tốt, em tin em ấy." Tạ Nhuế Nhã biết nếu mình không cứng rắn, Phương Duy sẽ tiếp tục nói.

Tắt điện thoại, Tạ Nhuế Nhã cầm di động trên tay siết nhẹ một cái rồi bỏ lại vào túi, xoay người đi vào phòng.

Cố Thất ngồi trên sofa, đầu hướng về phía ban công. Tạ Nhuế Nhã vừa đi vào liền thấy khuôn mặt Cố Thất hiện lên vẻ nghiêm túc, nàng trịnh trọng nói: "Chị yên tâm, em nhất định sẽ bảo vệ chị thật tốt."

Đột nhiên nghe một câu như vậy, Tạ Nhuế Nhã hơi ngẩn người. Vài giây sau nàng mới kịp phản ứng, Cố Thất đại khái là nghe được cuộc trò chuyện của nàng và Phương Duy. Tuy Tạ Nhuế Nhã đã ra ngoài ban công, còn cố ý đóng cửa và nhỏ tiếng nhưng Cố Thất dù sao cũng là người tập võ tai thính mắt tinh, nàng dễ dàng nghe được toàn bộ nội dung cuộc đối thoại.

Tạ Nhuế Nhã nhịn không được nhẹ mỉm cười, nàng bước đến bên cạnh Cố Thất, xoa đầu nàng và nói: "Ở đây, người tròn mười tám tuổi mới coi là người trưởng thành. Đối với tôi, em vẫn còn là một đứa trẻ, một đứa trẻ mà thôi… Khi có chứng minh thư rồi tôi sẽ tìm trường cho em, ít nhiều em cũng nên đi học, có được cái bằng cũng tốt"

"Em đã là người lớn rồi! Em có thể bảo vệ chị, trừ khi em chết…" Cố Thất kiên định nói, "tích thuỷ chi ân đương dũng tuyền tương báo" chính là cách làm người của nàng.
(ý câu này là cái ơn mà người khác cho mình chỉ như một giọt nước nhưng khi trả ơn thì phải như dòng suối chảy mạnh, đề cao tinh thần có ơn trả ơn)

Tạ Nhuế Nhã vươn ngón trỏ đè lại Cố Thất môi ngăn nàng nói tiếp.

Môi của Cố Thất rất mềm, không biết có phải do nàng bị thương hay không mà nhiệt độ cơ thể hơi thấp. Khi ngón tay ấm áp của Tạ Nhuế Nhã đặt trên môi của nàng, mặt Cố Thất hơi đỏ lên.

Tạ Nhuế Nhã cũng không rút ngón tay lại, nàng cứ như vậy chậm rãi cong người xuống.

Nhìn thẳng vào mắt Cố Thất, Tạ Nhuế Nhã hơi nhếch miệng, ôn nhu mà kiên định nói: "Đừng nói chữ "chết" một cách dễ dàng như vậy. Chị cứu em, chăm sóc em là mong em sống tốt, chỉ có như vậy em mới không phụ tấm lòng của chị. Nếu em thật sự muốn bảo vệ chị… chị chấp nhận. Nhưng em phải hứa với chị, đối xử tốt với bản thân, ân?"

"Em…" Cố Thất còn định nói gì đó, nhưng ngón tay của Tạ Nhuế Nhã vẫn chưa thu hồi, miệng nàng vừa động thì giống như hôn lên ngón tay của Tạ Nhuế Nhã.

Tạ Nhuế Nhã đứng thẳng dậy, xem như không có chuyện gì mà rút tay lại: "Nếu em không phản đối thì coi như đáp ứng, quân tử lời hứa nặng ngàn cân, đừng làm cho chị thất vọng nha!"

Cố Thất chưa kịp nói gì thì Tạ Nhuế Nhã lại xoay người đi lên lầu, vừa đi vừa nói: "Xin lỗi nha, lúc trước không biết em là người tốt hay người xấu nên chị đã giấu hết đồ đạc của em. Tiền coi như bỏ, nhưng miếng ngọc bội, bản gia phả với cái hà bao đối với em chắc rất quan trọng? Đi theo chị, chị trả lại cho em."

Vừa nghe những lời này, Cố Thất liền không để ý đến chuyện khác, ngọc bội, gia phả cùng hà bao đúng là những thứ vô cùng quan trọng, chúng đại diện cho tình yêu của gia đình dành cho nàng.

"Chủy thủ cũng có thể trả lại cho em dùng để phòng thân, nhưng thanh kiếm dính máu thì cứ để trong kho đi… được không?" Tạ Nhuế Nhã quay lại nhìn Cố Thất cười.

"Dạ!" Cố Thất dùng sức gật đầu, "Chị thật sự là người tốt!"

Lại bị kêu là người tốt, Tạ Nhuế Nhã chỉ có thể ngượng ngùng sờ mũi.

Cố Thất cứ như vậy ở lại nhà Tạ Nhuế Nhã. Rất nhiều thứ trong nhà vô cùng bình thường với mọi người, trái lại khiến nàng vô cùng ngạc nhiên.

Xét thấy Cố Thất trên người còn thương tích mà Tạ Nhuế Nhã tạm thời không có lịch làm việc, cả hai liền ở lì trong nhà, tất cả mọi liên lạc mua bán đều thông qua internet.

Tạ Nhuế Nhã cùng Cố Thất đều là người chịu được cảnh tịch mịch, cứ nhìn hai người các nàng, một người (giả) hai mươi tuổi, một người (thực) mười bảy tuổi, rõ ràng đều trong độ tuổi thích đùa giỡn ồn ào nhưng cuộc sống lại lành mạnh như những người cao tuổi.

Tạ Nhuế Nhã là do thói quen của kiếp trước lưu lại. Kiếp trước, đa phần thời gian nàng đều rất ôn hoà, dù là khi cùng đối tác bàn bạc hợp đồng thì trên mặt thủy chung đều mang nụ cười bình tĩnh. Tạ Nhuế Nhã không phải là người nóng tánh, tuy nhiên, nàng cũng không phải người dễ chọc.

Về phần Cố Thất, quý khí là thứ đã khắc vào trong xương tuỷ của nàng, nét phong lưu của thời cổ xưa đó làm sao xã hội phù hoa hiện đại này có thể dưỡng ra được? Hơn nữa, ba năm lưu lạc đã khiến nàng quen với sự yên tĩnh, lưng đeo huyết hải thâm cừu khiến nàng chỉ trong một đêm mà lớn lên. Nàng thiếu khuyết sự hoạt bát mà tuổi này phải có, so với bạn cùng lứa nội liễm hơn nhiều lắm.

Tạ Nhuế Nhã phần lớn thời gian đều xem kịch bản, Cố Thất thì lại chăm chỉ học tập kiến thức.

Được rồi, là thưởng thức.

Cố Thất và Bruce chính thức chiếm lấy cái sofa. Hai kẻ đáng yêu, một kẻ suốt ngày dán mắt vào TV, một kẻ suốt ngày ngủ.

Có lẽ vì Tạ Nhuế Nhã là người đầu tiên mà Cố Thất nhìn thấy sau khi tỉnh lại nên Cố Thất đối với Tạ Nhuế Nhã giống như chim non mới mở mắt nhìn thấy mẹ. Cố Thất đã cố gắng khác chế nhưng không thể phủ nhận, nàng thực ỷ lại Tạ Nhuế Nhã, xem Tạ Nhuế Nhã là mối liên hệ duy nhất của nàng đối với cái thế giới xa lạ này.

Bruce cũng thực dính Cố Thất. Lúc Cố Thất xem TV, nó rất thích nằm trên đùi nàng, đặt đuôi mình trong lòng bàn tay nàng để nàng đùa giỡn. A đúng rồi, lúc Cố Thất học được cách sử dụng điều khiển từ xa, nàng nhanh chóng mê tít bộ phim hoạt hình "Tom và Jerry".

Lúc Cố Thất xem TV cười vui vẻ, Tạ Nhuế Nhã từ tập kịch bản ngẩng đầu lên, ánh mắt của nàng xẹt qua người Cố Thất.

Chỉ có lúc này, Cố Thất mới có chút bộ dáng của một đứa trẻ, bình thường nàng đều quá nghiêm túc rồi.

KJM239
07-27-17, 02:59 AM
CHƯƠNG 4

Mấy ngày qua Tạ Nhuế Nhã liên tục mua quần áo cho Cố Thất. Nàng lo rằng người cổ đại rất bảo thủ nên mua đa phần là áo sơmi và áo chui đầu, hơn nữa toàn bộ là tay dài, quần cũng đều là quần dài.

Tạ Nhuế Nhã rất hy vọng Cố Thất có thể mau chóng thay đổi tâm tính để dung nhập vào xã hội hiện đại, nhưng nàng cũng không muốn làm khó “tiểu hài tử” Cố Thất trong chuyện ăn mặc. Thật ra, lúc bình thường Tạ Nhuế Nhã là người rất cứng rắn, nhưng chuyện này không đồng nghĩa với việc nàng không có một mặt mềm mại. Nàng cảm thấy không tất yếu phải buộc Cố Thất mặc áo ngắn tay.

Cũng vì Tạ Nhuế Nhã tri kỷ như vậy nên Cố Thất rất tự nhiên nhận quần áo, nhưng nàng đối với nội y vẫn như cũ thực rối rắm. Mấy thứ tà vật này… thật là vô cùng khiêu chiến cổ nhân tam quan a ~ Trong lòng mặc niệm mấy trăm lần nhập gia tùy tục, nàng mới dám mặc chúng vào. Mấy ngày đầu Cố Thất cảm thấy rất không tự nhiên, nhưng qua một thời gian nàng thấy loại nội y này cũng có chỗ tốt.

Ngoài chuyện mặc quần áo, ở những việc khác, năng lực học hỏi của Cố Thất thật rất mạnh. Rõ ràng cả mớ đồ điện trong nhà đều vượt qua sự hiểu biết của cổ nhân nhưng chỉ cần Tạ Nhuế Nhã dạy qua một lần, Cố Thất liền biết cách sử dụng. Mới vài ngày thôi nàng đã biết dùng máy giặt, nồi cơm điện và điện thoại.

Nói vậy để thấy rằng, nếu Tạ Nhuế Nhã phải ra ngoài, Cố Thất ít nhất có thể sống sót trong căn nhà này. Bất quá, nàng vẫn cần tiếp tục cố gắng học tập. Chuyện khác không nói, chỉ việc học chữ giản thể thôi nàng đã phải phí cả đống công phu.

Vài ngày sau, vạn năng người đại diện Phương Duy rốt cục làm xong chứng minh thư và đem nó đến nhà Tạ Nhuế Nhã. Khu nhà của Tạ Nhuế Nhã bảo an rất nghiêm nhưng do tin tưởng nhân phẩm và thái độ làm người của anh nên Tạ Nhuế Nhã đưa cho Phương Duy thẻ vào cổng. Bất quá, nàng không đưa chìa khoá nhà bởi Tạ Nhuế Nhã là một người rất chú trọng đến chuyện riêng tư. Chính vì thế, Phương Duy tới cửa rồi cũng phải thành thành thật thật ấn chuông.

Vào phòng, Phương Duy động tác lưu loát thay dép. Anh ta từ bao công văn lấy ra một phong thư đưa cho Tạ Nhuế Nhã: "Đây là chứng minh thư em cần… Ngoài chứng minh thư trong đó còn có một tờ lí lịch đơn giản, cùng chứng minh thư là một bộ. Em bảo Cố Kì ráng học thuộc, đừng để bị hớ." Phương Duy làm việc từ trước đến nay thực cẩn thận.

Tạ Nhuế Nhã đem phong thư đưa cho Cố Thất.

Cố Thất tiếp nhận phong thư, trịnh trọng nói: "Cám ơn Phương tiên sinh."

Phương Duy cười nói: "Không cần cảm tạ." Trước mặt Tạ Nhuế Nhã, Phương Duy vẫn cho Cố Thất chút mặt mũi.

Bất quá, chờ Cố Thất xoay người, Phương Duy lập tức dựa sát vào Tạ Nhuế Nhã, đè thấp thanh âm nhỏ giọng nói: "Giỡn hay thiệt? Đây là bảo tiêu em chọn đó hả? Đến lúc nguy cấp là em bảo hộ nàng, hay là nàng bảo hộ em? Anh nói cho em biết, làm việc không thể luôn tùy hứng…"

Cũng không thể trách Phương Duy không tín nhiệm Cố Thất, nàng hôm nay mặc nhất kiện phim hoạt hoạ bộ đầu sam, quần áo đích mạo đâu thượng còn có hai cái lông xù đích cái lổ tai. Chân của nàng mang một đôi dép lê màu nhạt cực đáng yêu. Cố Thất mới mười bảy tuổi, vẫn còn nhỏ, dáng người còn có chút đơn bạc nên mặc đồ như vậy nhìn lại càng trẻ con. Khi nàng im lặng nhìn y chang muội muội nhà bên, đương nhiên, vị muội muội nhà bên này cũng không nhuyễn manh, ngược lại làm cho người ta có cảm giác hơi chút quạnh quẽ.

Tạ Nhuế Nhã nhịn không được nở nụ cười: "Lúc đó chỉ nói giỡn với anh thôi, em làm sao để cô bé đáng yêu này đi làm bảo tiêu được… Em tính cho nàng đi học, chắc là nhờ anh đi liên hệ trường dùm."

Cố Thất thính lực kinh người, tự nhiên nghe được Phương Duy hoài nghi. Nàng yên lặng đi đến chỗ bàn trà, đem phong thư đặt lên trên, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cái bàn. Hành động này làm cho đang đứng ở cửa nói chuyện Tạ Nhuế Nhã cùng Phương Duy song song chấn động.

Cái bàn trà đó, lúc trước khi Tạ Nhuế Nhã chuyển nhà, cần bốn cùng nhau khiêng mới khiêng nổi! Thế quái nào một cô bé mỏng manh gầy yếu thế này, có thể nhấc lên bằng một tay chứ? Thật vô lý! Phương Duy trong lòng hò hét.

Trên vai Cố Thất còn có thương, nàng làm thế không sợ khiến vết thương mới kéo da non nứt ra hay sao? Tạ Nhuế Nhã khẽ nhíu mày.

Tựa hồ nhận ra Tạ Nhuế Nhã đang lo lắng, Cố Thất yên lặng đem bàn trà thả xuống: "Em không sao. Miệng vết thương đã khép lại hoàn toàn rồi." Sau đó, nàng lại nhìn về phía Phương Duy, mặt không chút thay đổi nói: "Tôi rất lợi hại, tôi có thể bảo vệ tốt Khanh Như."

"Khanh Như?" Phương Duy nhìn về phía Tạ Nhuế Nhã.

"Là tên tự của em, người lớn trong nhà thích truyền thống văn hóa, nên đứa nhỏ nào cũng có tên tự hết." Tạ Nhuế Nhã nói. Nàng nhanh chân đi đến bên Cố Thất, cách quần áo chạm vào bả vai nàng. Tạ Nhuế Nhã thấy Cố Thất không có phản ứng gì, mới tin tưởng vết thương trên vai nàng đã lành.

Phương Duy cũng chạy nhanh vào phòng, thừa dịp Tạ Nhuế Nhã xem xét vết thương của Cố Thất, trộm lấy tay nắm một góc bàn trà ước lượng. Bàn trà không chút sứt mẻ, xem ra bàn trà này là thật, không phải làm bằng giấy.

Phương Duy hít sâu một hơi, hỏi: "Nhuế Nhã, nói thiệt đi, người bạn này của em là bộ đội đặc chủng hả? Có phải do người nhà em phái đến bảo hộ em không? Khoan đã, nếu là do người nhà an bài, bọn họ chắc chắn lo liệu chu đáo, không cần đến anh ra tay làm giả chứng minh a…"

Tạ Nhuế Nhã từ chối cho ý kiến: "Đã nói anh rồi, Tiểu Thất tu luyện võ công trên núi rất nhiều năm, bây giờ mới vừa xuống núi."

Phương Duy một chút cũng không tin lời Tạ Nhuế Nhã, nhưng cũng đành bó tay.

Khi đã tin tưởng Cố Thất năng lực, Phương Duy tự nhiên đối Cố Thất nhiệt tình hơn nhiều. Anh đem bao công văn đặt trên sô pha, sau đó đẩy kính mắt, đến cạnh Cố Thất vươn tay phải, nói: "Nếu em đã là bảo tiêu của Nhuế Nhã, mà anh là người đại diện của nàng, thì về sau cơ hội gặp mặt hợp tác sẽ khá nhiều. Trịnh trọng tự giới thiệu một chút, anh gọi là Phương Duy, em bảo anh Đại Phương là được rồi."

Ánh mắt Cố Thất dừng lại ở bàn tay phải của Phương Duy. Nàng biết đây là một loại lễ tiết có tên "bắt tay". Giờ phút này, chính xác là hiện tại, nàng đồng dạng vươn chính mình tay phải, sau đó cùng người kia nắm lấy vài giây. Nhưng mà, tuy rằng hiểu được đây là lễ phép, Cố Thất cũng không dễ vượt qua chướng ngại tâm lý. Đối với nàng mà nói, nam nữ thụ thụ bất thân a!

Tạ Nhuế Nhã rất nhanh ý thức được điểm này. Nàng thừa dịp hai bên còn chưa rời vào trường hợp xấu hổ, dường như không có việc gì nắm lấy Cố Thất bả vai kéo sang một bên, nói: "Được rồi, hai người không cần khách sáo thế đâu. Tiểu Thất, em đem chứng minh cất kỹ, thuận tiện nghiên cứu qua bộ sơ yếu lý lịch này, về sau nếu có ai hỏi, em không được đáp sai đó. Đại Phương, chúng ta qua sô pha bên kia ngồi bàn công tác đi, không phải anh có chuyện muốn nói với em sao?"

"Đúng vậy, anh thật có chuyện cần nói với em." Phương Duy chạy nhanh nói.

Tạ Nhuế Nhã không thiếu tiền, người nhà tựa hồ cũng vui vẻ thuận theo ý nàng, bởi vậy nàng tuy là người mới, lại có thể "đái tư tiến tổ". Hơn nữa công ty cũng thực xem trọng tiềm lực phát triển của nàng, bởi vậy tài nguyên trên tay Tạ Nhuế Nhã cũng không kém. Trong tay nàng đã có một kịch bản, ước chừng mười ngày sau bấm máy, Tạ Nhuế Nhã hoàn toàn là người mới, thế nhưng dễ dàng lấy được vai nữ chính.

Mấy ngày hôm nay tuy rảnh rỗi, nhưng Tạ Nhuế Nhã không tiếp công việc. Nàng đi tinh phẩm lộ tuyến, căn bản không cần giống những mấy tân nhân bình thường nơi nơi chạy thông cáo, thật sự rất nhàn nhã tự tại. Nói trắng ra, là có tiền tùy hứng, Tạ Nhuế Nhã tiến vào giới giải trí thuần túy là vì cảm thấy thú vị, muốn tìm việc cho vui mà thôi. Nàng không thiếu tiền, chỉ cần nàng nghĩ muốn, nàng kỳ thật cũng không thiếu danh khí.

Phương Duy cũng không biết Tạ Nhuế Nhã ôm chủ nghĩa hưởng lạc tiến vào giới giải trí, nhưng ánh mắt anh ta rất cao, không hy vọng nghệ nhân của mình cái gì thông cáo đều tiếp, lạp thấp chính mình cấp bậc. Bởi vậy ở một mức độ nào đó, Phương Duy cùng Tạ Nhuế Nhã không mưu mà hợp. Phương Duy từ bao công văn lấy ra một phần văn kiện, đưa cho Tạ Nhuế Nhã nói: "Trong《 Tiên Diệt 》có một vai diễn, anh cảm thấy phi thường thích hợp với em."

Tạ Nhuế Nhã tiếp nhận văn kiện còn không có xem, liền lắp bắp kinh hãi: "《 Tiên Diệt 》? Bộ phim của Hàn đạo? Mặt mũi của anh ghê gớm thật, có thể từ bộ phim của Hàn đạo lấy một vai cho người chưa xuất đạo như em."

Phương Duy khiêm tốn mà tỏ vẻ: "Anh chỉ cảm thấy em phi thường thích hợp với vai này, kỳ thật Hàn đạo cũng đang đau đầu vì không tìm được người phù hợp… Bất quá, em cũng không cần nghĩ nhiều đâu, vai này trong phim chỉ xuất hiện hơn 10 giây hà."

Tạ Nhuế Nhã mở văn kiện xem xét. Dựa theo thói quen của Hàn đạo, kịch bản《 Tiên Diệt 》còn chưa lộ ra, bởi vậy Tạ Nhuế Nhã chỉ có thể nhìn thấy vai của một người. Nàng diễn vai "Thánh nữ” , trong phim chỉ xuất hiện hai lần. Vai diễn Thánh nữ này trọng điểm ở chỗ vu mĩ, lạnh lùng, cao quý, thánh khiết, trong đó "đẹp không gì sánh được" là tối trọng yếu.

Tạ Nhuế Nhã nhịn không được nhíu mày. Nàng là sống lại, nên biết kiếp trước là ai nhận vai này. Đừng nhìn vai diễn chỉ xuất hiện hơn mười giây, người nhận vai chắc chắn một bước lên mây.

Lúc đó, Hàn đạo tựa hồ thật sự không tìm được người thích hợp, cuối cùng bảo nam diễn viên Trầm Du đến thế vai. Trầm Du nữ trang phi thường làm cho người ta kinh diễm, nhờ vai này hút vô số fan. Nhưng cuối cùng, anh ta lại vì nó mà chết… Theo Tạ Nhuế Nhã biết, Trầm Du vài năm trước hình như bị trầm cảm, lúc 《 Tiên Diệt 》bá ra, rõ ràng phần diễn của hắn thập phần thành công, chỉ là vô lương truyền thông cố tình nói Trầm Du ẻo lả, lại hoài nghi Trầm Du là gay, còn bịa đặt hắn bị bao dưỡng, cuối cùng khiến Trầm Du nhảy sông tự sát.

Tạ Nhuế Nhã vốn chẳng phải là người lương thiện, nàng đối với việc cướp đi người khác vai diễn cũng không có chút tâm lý gánh nặng, huống chi nàng đoạt đi vai "Thánh nữ", không chừng kiếp này Trầm Du sẽ không bị truyền thông bức tự sát?

Bất quá, Tạ Nhuế Nhã bỗng nảy ra một ý tưởng rất hay. Nàng buông văn kiện trong tay, nghiêm túc hỏi: "Đại Phương Tử, anh cảm thấy vai này giao cho Cố Thất thì sao? Lạnh lùng, cao quý mà lại thánh khiết, nàng hoàn toàn có thể diễn ra nguyên mẫu!"

Phương Duy đẩy thôi kính mắt: "Nàng? Nàng không phải bảo tiêu của em sao?"

"Bảo tiêu gì gì đó chỉ là nói đùa thôi… Bỏ đi, chuyện để nàng theo nghề diễn, anh xem như em chưa nói gì cũng được." Tạ Nhuế Nhã nói: "Em chỉ chợt nghĩ nàng rất thích hợp với vai này. Dù sao nàng cũng là một người độc lập, có ngày sẽ rời xa em nên em muốn tìm cho nàng một công việc, hy vọng nàng có thể nuôi sống chính mình. Bất quá, em còn chưa hỏi qua ý tứ của nàng, có lẽ nàng cũng không thích giới giải trí… Em nghĩ nên đi học trước là hơn, chờ học xong rồi, muốn theo nghề này hay không, vẫn là để nàng quyết định."

Phương Duy khóe miệng run rẩy một chút: "Cho nên, nàng quả nhiên không phải bảo tiêu của em, mấy lời em nói lúc trước là gạt anh đó hả? Nhuế Nhã, nếu không phải tuổi tác không thích hợp, anh thực hoài nghi cô bé đó là con riêng của em đó. Em quá quan tâm nàng, ngay cả công việc cũng quản."

Tạ Nhuế Nhã mỉm cười: "A… Đối với mỹ nhân, từ trước đến nay em đều có vài phần thiên vị."